Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342060

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2060 lượt.

Thượng Tâm vô cùng kinh hãi, trong thời điểm như thế này mà người đàn ông đó còn có thể bày ra được bộ mặt yêu nghiệt như vậy. Trước ngực truyền đến cảm giác tê dại, loại cảm giác đó làm cho con người mất lý trí, thật giống như thủy triều vỗ vào bờ, hung mãnh, mê muội. Người bị sóng thủy triều vỗ vào thì vô lực, xụi lơ.
Cô không dám mởi mắt, gắt gao nhắm chặt, nhưng lại yêu kiều ra lệnh cho Thiệu Phi Phàm, “Anh nhắm mắt lại,…Không được nhìn em…”
Thiệu Phi Phàm ở trước ngực cô cười nhẹ, vợ của anh phản ứng như vậy có tính là bịt tai trộm chuông không đây? Lần nữa thả tay của cô ra, vuốt ve khuôn mặt cô, “Vợ à, em mở mắt ra mà nhìn anh này.”
Thượng Tâm kiên quyết lắc đầu không chịu mở mắt.
Thiệu Phi Phàm đang định làm cho cô mở mắt thì chuông điện thoại ở đầu giường reo lên, tiếng chuông càng ngày càng lớn, làm cho người ta muốn mặc kệ cũng không thể mặc kệ được.
Anh nhíu mi, hiển nhiên là rất tức giận người gọi điện thoại đến. Thượng Tâm lại mơ hồ thở phào nhẹ nhõm, trợn mắt đẩy đẩy anh, “Chuông điện thoại reo lên kìa.”
Anh đương nhiên là biết điện thoại đổ chuông, nhưng tại sao lúc khác nó không kêu, lại nhất thiết kêu lên vào đúng lúc này chứ? “Không nhận điện thoại có được không?”
“Anh thử nói xem?”
“…” Tất nhiên là không được. Điện thại của anh luôn mở máy 24/24 giờ, nhỡ đâu đó là công việc cần điện thoại gấp, cứu người như cứu hỏa, không thể trì hoãn một phút nào. Nghĩ đến đây, Thiệu Phi Phàm lưu luyến rời khỏi người cô, cầm điện thoại lên, nhấn nút nhận cuộc gọi.
“Thiệu Phi Phàm, không phải là cậu đã quên công việc sáng nay rồi đấy chứ? Cục trưởng Quách đến không thấy cậu đâu, sắc mặt liền tối sầm lại. Câu đang ở đâu? Mau mau đến cục đi.” Cốc Tử Kỳ nói như bắn súng liên thanh, giọng nói rất nặng lời.
Sau khi nghe xong, Thiệu Phi Phàm giật mình một cái, quay đầu nhìn đồng hồ ở đầu giường, kim đồng hồ chỉ bây giờ là chín giờ mười lăm phút, càng nhíu chặt lông mày, “Tôi lập tức đến ngay”. Dứt lời liền ngắt điện thoại, từ trên giường nhảy dựng lên, vội vàng mặc quần áo, vọt vào trong nhà tắm rửa mặt.
Chờ anh làm xong thì Thượng Tâm cũng đã mặc quần áo vào rồi, nhưng vẫn còn quấn chăn, ngồi ở đầu giường, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn có chút đề phòng, giống như anh sắp nhào qua đến nơi vậy.
Thiệu Phi Phàm bật cười, bỗng nhiên đi tới, ôm cô vào trong ngực, hung hăng hôn một cái, “Vợ à, bây giờ anh phải đi tới cục cảnh sát, em ngoan ngoãn ở nhà đợi anh về, tối nay chúng ta lại tiếp tục.”
Thượng Tâm cúi đầu không nói.
Thiệu Phi Phàm nhìn nhìn đồng hồ, thật sự là không thể trì hoãn thêm được nữa, đặt cô xuống, quay người đi ra ngoài.
Thẳng tới khi không còn nghe thấy thanh âm nào ở cửa phòng, Thượng Tâm mới nhảy từ trong chăn ra, nhìn ga giường nhăn nhúm, vừa mới nghĩ tới bọn họ suýt nữa thì … “Ôi ôi, xấu hổ quá đi mất!” Cô kêu rên một tiếng, không được, không thể ngồi ở chỗ này chờ chết, chẳng lẽ cô phải thực sự thành thực chờ anh về “tiếp tục” sao! Không được, không được, Thượng Tâm liếc mắt một cái liền vọt vào phòng tắm, rửa mặt xong, cũng theo chân của Thiệu Phi Phàm bước ra khỏi nhà.
Thiệu Phi Phàm trực tiếp lái xe đi đến cục cảnh sát, trên đường đi ngang qua chợ trung tâm, nhìn thấy bên lề đường có hoạt động đẩy mạnh tiêu thụ của một loại kẹo nổi tiếng. Liền mỉm cười, đỗ xe ở ven đường, đi tới trước gian hàng đó, chỉ tay vào loại kẹo màu đỏ hỏi, “Cái này bán thế nào?”
“Ba mươi chín tệ một túi 500 gam, hiện tại đang có khuyến mãi mua hai tặng một, vô cùng rẻ.”
Thiệu Phi Phàm nào biết như vậy có được coi là rẻ hay không, liền tiến đến muốn ăn thử. Nhưng vừa nhìn thấy hai chữ song hỷ trên bao bì màu đỏ, liền mua, “Cho tôi mười túi.” Nói xong thì móc bốn tờ tiền mệnh giá lớn từ trong túi ra.
Nhân viên tiêu thụ gặp được một người khách hàng sảng khoái như vậy, tất nhiên là rất vui mừng, không những mua mỗi túi tặng thêm một túi, còn tặng Thiệu Phi Phàm một đôi trẻ con bằng sáp, hơn nữa còn giúp anh mang vào trong xe.
Thiệu Phi Phàm tiến vào cục cảnh sát, trước tiên anh đi vào phòng làm việc của Cốc Tử Kỳ. Cốc Tử Kỳ nhìn thấy anh liền đen mặt, đang định nói gì đó thì nhìn thấy anh giơ lên một túi kẹo lớn, vòng vò hoài nghi hỏi, “Thế nào, còn định làm nghề phụ, bán kẹo?”
Thiệu Phi Phàm đặt kẹo lên ghế sô pha, thuận tay lấy một túi đặt trên bàn làm việc của Cốc Tử Kỳ, “Kẹo cưới của tôi cùng vợ tôi.”
“Kẹo cưới?” Cốc Tử Kỳ bị dọa nhảy dựng lên, “Cô vợ nhỏ đó của cậu mới hai mươi tuổi mà?”
“Đúng rồi, hai mươi tuổi là có thể đi đăng ký kết hôn rồi, chúng tôi đã nhận giấy chứng nhận ngày hôm qua.” Lời nói ra thật là nhẹ nhàng thoải mái, nhưng mà người nghe lại không có cách nào có thể bình tĩnh được như vậy.
Cốc Tử Kỳ trực tiếp đánh qua một quyền, “Tiểu tử, cậu không đùa đấy chứ?”
Thiệu Phi Phàm cũng không giả bộ bình tĩnh nữa, khóe miệng cong cong, “Chuyện kết hôn, tuyệt đối không thể đùa bỡn được.” Dứt lời liền vỗ vỗ bả vai Cốc Tử Kỳ, “Lão đồng chí cần cố gắng, đừng để cho tiểu đồng chí chúng tôi vượt mặt.”
“Tránh ra!” Cốc Tử Kỳ không khác