Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342066
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2066 lượt.
h khí hất tay anh, xé túi kẹo ra, bóc lấy một viên kẹo cho vào miệng nhai côm cốp, “Tiểu tử cậu sao lại đi lừa gạt con gái nhà người ta thế?”
“Lừa gạt gì chứ, đó là cô vợ nhỏ nhà tôi kêu khóc muốn cùng tôi đi nhận giấy chứng nhận kết hôn.” Gương mặt kiêu ngạo kia, thật là muốn ăn đòn mà!
Cốc Tử Kỳ cũng lười không muốn nghe anh ba hoa, tựa như chán ghét phất phất tay một cái, “Phải phải phải, cậu nhanh đi chia kẹo đi, cuộc họp không có chuyện gì quan trọng, chẳng qua là tuyên bố việc tôi sắp bị điều đi cùng với việc cậu sắp thăng chức, ai biết được cậu còn chưa tới, cục trưởng Quách sắc mặt liền tối sầm.”
Thiệu Phi Phàm cảm thấy có lỗi từ đáy lòng, từ trước đến nay anh vẫn luôn cẩn thận tỉ mỉ đối với công việc, chuyện hôm nay quả thật là lỗi của anh. Anh cũng không nói cái gì, xách bao lớn bao nhỏ lên, đi đến chỗ cục trưởng Quách dùng “kẹo” xin lỗi.
“Ăn kẹo, ăn kẹo, Lý Nguyên, ăn kẹo.” Thiệu Phi Phàm vui vẻ đi đến khu làm việc chung phân phát kẹo cho mọi người.
Hạ Bình ăn kẹo nhưng miệng cũng không rảnh rỗi, “Đội phó Thiệu, anh vừa thăng quan vừa cưới vợ, chuyện tốt gì cũng bị anh chiếm hết rồi, anh nhất định phải mời khách.”
“Đương nhiên phải mời khách rồi, thời gian, địa điểm tùy mọi người chọn, tôi chỉ phụ trách mang vợ tôi và ví tiền đến thôi, đã được chưa?” Thiệu Phi Phàm hào phóng nói, không khí trong phòng làm việc lập tức sôi trào.
Đang cười nói vui vẻ, Thiệu Phi Phàm cầm lên hai túi kẹo vẫn chưa bóc đưa cho Hạ Bình, “Tôi phải đi mời kẹo lãnh đạo, cậu giúp tôi đi một chuyến, đưa cho khoa hồ sơ ở tầng dưới một phần kẹo.”
“Không vấn đề.” Hạ Bình lập tức từ chỗ ngồi nhảy lên, cầm lấy hai túi kẹo liền chạy xuống tầng dưới. Anh ta liếc thấy khoa hồ sơ có mấy cô gái mới vào làm từ lâu rồi, người hiểu anh ta vẫn là đội trưởng Thiệu thôi.
Thiệu Phi Phàm nhìn bóng lưng cậu ta chạy đi, ngoắc ngoắc khóe miệng, lại không động đậy, tiếp tục nói đùa với Lý Nguyên.
Hạ Bình chạy đến khoa hồ sơ, chỉnh sửa lại bề ngoài một chút, sau đó gõ cửa đi vào. Tự Nãi Tiêm đang ngồi trước máy tính nhập hồ sơ, Hạ Bình cười hì hì đi tới, “Chị dâu ăn kẹo.” Nói xong liền bóc gói kẹo bày ra bàn làm việc.
Nghe thấy thanh âm kẹo rơi xuống bàn, chị em cảnh sát trong khoa hồ sơ đều bước tới, Lý Thanh vừa mới nhìn thấy Hạ Bình đưa kẹo, liền chạy tới hỏi, “Sao lại mời chúng tôi ăn kẹo? Hạ Bình, anh có chuyện vui gì sao? Không phải là muốn kết hôn đấy chứ?”
Hạ Bình vừa thấy sau lưng Lý Thanh là Trịnh Hiểu Tuyền, liền lập tức lắc đầu, “Không phải không phải, cho dù tôi muốn nhanh chóng kết hôn cũng không có đối tượng nha! Tôi đây đưa kẹo thay cho người khác thôi.”
“Trong đội các anh ai kết hôn vậy? Sao tôi không nghe thấy Tử Kỳ nói gì?” Tự Nãi Tiêm dựa lưng vào ghế ngồi, bóc một cái kẹo cho vào trong miệng.
“Đội trưởng Cốc vào ngày hôm nay cũng mới biết. Hôm nay đội phó Thiệu của chúng tôi tới, liền nói anh ấy đã nhận giấy kết hôn với cô vợ nhỏ rồi, làm chúng tôi sợ hết hồn.”
“Cậu nói là ai?” Tự Nãi Tiêm kích động đứng lên.
Hạ Bình nhắc lại, “Là đội phó Thiệu, Thiệu Phi Phàm, lần trước đã mời chúng ta ăn thịt dê đó, là đội phó của chúng tôi. Có điều chức đội phó này anh ấy cũng sắp không phải làm nữa rồi, đội trưởng Cốc vừa mới điều đi thì anh ấy sẽ thế chỗ vào, xem người ta thăng quan, phát tài, cưới vợ, đường đời rộng mở, thật khiến cho mọi người phải ngưỡng mộ mà!”
Tự Nãi Tiêm cả người cứng đờ, bọn họ đã kết hôn rồi? Làm sao có thể? Viên kẹo ngọt trong miệng nháy mắt trở nên đắng ngắt, trong lòng trống rỗng, làm cho cô ta không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự khổ sở nào nữa, không đợi mọi người phản ứng đã chạy ra phía sau nôn kẹo ra.
Hạ Bình cũng bị dọa tới mức nhảy dựng lên, vội vàng chạy ra ngoài cửa cầm mo hót rác và cây lau nhà vào, không nói hai lời liền dọn dẹp. Trịnh Hiểu Tuyền tiến tới giành lấy cây lau nhà, “Để tôi thu dọn cho.”
Hạ Bình chợt lách người tránh đi, “Em đi xem chị dâu đi, những thứ ô uế này sao có thể bắt chị em phụ nữ các em thu dọn, không cần để ý đến tôi, không sao.” Vừa nói vừa lưu loát dọn dẹp sạch sẽ sàn nhà và trên mặt bàn.
Tự Nãi Tiêm sắc mặt tái nhợt, nghiêm mặt nhận lấy khăn lông, lắc đầu nói, “Không sao, gần đây dạ dày của tôi luôn không thoải mái, rất hay buồn nôn. Có thể là buổi sáng ăn quá nhiều dầu mỡ nên bây giờ bụng không thoải mái.”
Lý Thanh nhìn sắc mặt của cô ta, cảm thấy có cái gì đó không đúng, bảo những người làm việc ở ngoài phòng ra ngoài ăn kẹo, còn mình thì đóng cửa phòng trong lại, “Chị Nãi Tiêm, hay là chị đi bệnh viện kiểm tra xem sao. Em xem tình trạng của chị, không giống như dạ dày không tốt mà giống biểu hiện của người mang thai hơn, thời kỳ mang thai của chị họ em cũng có biểu hiện như vậy…”
Lý Thanh vẫn chưa nói hết lời, nhưng sắc mặt của Tự Nãi Tiêm còn trắng bệch hơn, “Sẽ không, bọn chị luôn dùng biện pháp an toàn mà.” Cô ta có chút kinh hãi, vừa nghĩ tới cái ngày mà Thiệu Phi Phàm mời khách, bản thân đã tìm kiếm sự an ủi từ Cốc Tử Kỳ, hình như cũng không để ý xem anh ta có dùng biện pháp phòng tránh gì hay không. “