Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342057

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2057 lượt.

bước tới trước mặt bọn họ, khuôn mặt cũng đỏ rực giống như Thượng Tâm lúc nãy. Kỷ Thành không được tự nhiên, nhíu nhíu mày.
Cô gái xấu hổ ngượng ngùng, nhưng lại tỏ ra kiên quyết, “Kỷ Thành, mình là Chu Kim Linh sinh viên năm hai lớp điều tra, mình muốn hỏi cậu đã có bạn gái chưa? Mình rất thích cậu, nếu như cậu chưa có bạn gái, có thể kết giao với mình không?”
Thì ra là muốn tỏ tình, Thượng Tâm cười trộm, đẩy đẩy Kỷ Thành đang đần mặt ra, thấp giọng nói, “Người ta còn đang đợi câu trả lời của cậu kìa, tiểu tử, thì ra cậu cũng rất được người ta yêu thích nha!”
Chân mày của Kỷ Thành nhăn lại càng chặt hơn, hơi nghiêng người, “Mình chưa có bạn gái.”
Cô gái kia rõ ràng rất vui mừng, nhưng nghe được câu nói sau của Kỷ Thành thì khuôn mặt liền ủ rũ.
“Nhưng mình đã thích một cô gái khác, thật xin lỗi, mình không thể kết giao với cậu được.”
Giường như cô gái đó cảm thấy rất mất mặt, liền bụm mặt chạy đi, mấy cô gái đi cùng thì giận dữ nhìn anh ta “hừ” một tiếng, sau đó liền cấp tốc đuổi theo.
Thượng Tâm cũng bị một mặt lãnh khốc của Kỷ Thành dọa cho ngốc lăng, “Kỷ Thành, sao cậu không cho người ta chút mặt mũi, cậu đẩy con gái nhà người ta xuống vực sâu rồi.”
Kỷ Thành quay đầu ngưng mắt nhìn cô, “Cậu cảm thấy mình trực tiếp cự tuyệt người ta là không đúng sao?”
“Không phải là không đúng, mà là có chút không khéo. Cậu không thể nói trực tiếp như vậy, mà cậu phải nói…”
“Mình nên nói thật xin lỗi, là tôi không tốt, không xứng với cô. Cô xinh đẹp như vậy, có thể tìm một người tốt hơn tôi, ưu tú hơn tôi.” Kỷ Thành đùng một cái nói ra đúng những lời mà Thượng Tâm nghĩ, độ chính xác gần như đạt 100%, làm cho cô ngạc nhiên mở to mắt.
“Cậu thật là thần kì, làm sao cậu biết tớ định nói những lời này?”
“Thượng Tâm, một khi nói lời cự tuyệt với người khác, dù nói hay hoặc nói dở thì kết quả đều giống nhau, nếu như người kia đủ chấp nhất, thì dù có dùng phương pháp gì cự tuyệt cũng vẫn kiên trì thích đối phương, nếu như chỉ vì đối phương cự tuyệt mà hoàn toàn buông tha, chỉ có thể nói rằng, người đó chưa thực sự yêu thích đối phương.”
“Vậy à?” Thượng Tâm có chút mơ hồ, nhưng cô càng hiếu kì một chuyện khác hơn, vừa rồi cậu ấy nói đã thích một người con gái. Hai người bọn họ ngày ngày gặp nhau, sao cô lại không biết đó là ai nhỉ? “Kỷ Thành, vừa rồi cậu nói đã thích một cô gái, đó là ai vậy?” Cô nháy mắt, gương mặt tò mò, hưng phấn.
Sắc mặt của Kỷ Thành cũng đen lại, “Cậu không biết?”
Cô nên biết sao? “Cậu không nói mình làm sao biết được? Kỷ Thành, cậu đúng là chẳng có thành ý gì cả, có người thích rồi cũng không nói với mình một tiếng, thật thiệt thòi cho mình còn coi cậu là một người bạn tốt!”
Kỷ Thành chợt cảm thấy lòng mình có chút bi thương, không hiểu được là cô ngốc thật hay giả ngốc, anh ta muốn đem mọi chuyện nói rõ ràng ngay bây giờ. Chuyện tỏ tình của cô gái vừa rồi đã cho anh ta thêm dũng khí, Kỷ Thành quay người nắm lấy bả vai của Thượng Tâm, “Cậu thực sự muốn biết người mình thích là ai sao?”
Thượng Tâm gật đầu.
“Được, mình nói cho cậu, cậu nghe cho rõ đây. Từ khi mình bước chân vào trường đại học này, lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, mình đã thích cô ấy rồi, cô ấy tên là Thượng Tâm.”
“…” Đôi mắt Thượng Tâm một mảnh mờ mịt rồi chuyển sang khiếp sợ, lúng túng. Cô cũng sẽ không ngu ngốc mà nói: À, cô ấy có cùng tên với mình nha. Nếu như cô thật sự nói ra như vậy thì cô đúng là “ngu ngốc” giống như Thiệu Phi Phàm nói rồi.
Thân thể lùi từng bước, vẻ mặt bị làm khó nói, “Kỷ Thành, mình có…”
Kỷ Thành cắt ngang lời cô, “Mình biết cậu đã có vị hôn phu, vừa mới bắt đầu mình đã biết, nhưng mình vẫn thích cậu, mình thích cậu khờ khạo ngốc nghếch, thích cậu không thể kiên trì được nhưng vẫn cố gắng vừa khóc vừa chạy theo mình trên bãi tập nói vẫn có thể tiếp tục được. Thượng Tâm, mình chính là thích cái tính cố chấp của cậu, mình đã nghĩ thông suốt rồi, chỉ cần một ngày cậu chưa kết hôn thì mình vẫn còn cơ hội.”
Thượng Tâm cảm thấy khuôn mặt của mình cũng bị cứng ngắc rồi, cô có nên nói với cậu ấy rằng – “Ngại quá, mình đã kết hôn ngày hôm qua rồi” hay không?.
Đang lúc Thượng Tâm do dự, không biết làm thế nào để khéo léo nói với Kỷ Thành tin tức này, thì sau lưng lại truyền đến giọng nói lạnh băng vô cùng quen thuộc…






“Ngại quá, Thượng Tâm đã kết hôn rồi, cho nên cậu không còn cơ hội.”
Giọng nói lạnh như băng nhưng hết sức quen thuộc làm cho Thượng Tâm thở dài một cái, một chút cũng không dám quay đầu lại, đột nhiên sinh ra một cảm giác bị bắt gian tại trận, trong lòng chột dạ.
Sắc mặt của Kỷ Thành trở nên rất dọa người, vẻ mặt kinh ngạc cùng khiếp sợ, nhưng một giây sau, cậu ta lại liên tục lắc đầu, “Không thể nào, Thượng Tâm còn nhỏ như vậy.”
Có một cánh tay mạnh mẽ nắm lấy bả vai của cô, Thượng Tâm cảm thấy khóe miệng mình co quắp, nhưng Thiệu Phi Phàm lại vui vẻ nói, “Vợ à, chẳng lẽ em không nói với bạn học là chúng ta đã kết hôn vào ngày hôm qua sao?”
Cô ngượng ngùng nào dám