Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342062
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2062 lượt.
Lý Thanh, bây giờ chị thấy không thoải mái lắm, em xin nghỉ hộ chị nhé, chiều nay chị về nhà nghỉ ngơi.”
“Không thành vấn đề”, Lý Thanh đáp ứng, “Có cần em lên tầng nói một tiếng với đội trưởng Cốc hay không?”
“Không cần”. Tự Nãi Tiêm lạnh lùng nói, thấy Lý Thanh bị dọa sợ mới ý thức được bản thân có chút kích động, bèn hòa hoãn nói, “Anh ấy mà nghe thấy chị không thoải mái liền không tập trung làm việc, nhỡ đâu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì không hay, vì cái nhỏ mà mất cái lớn, cho nên không cần thiết phải nói cho anh ấy biết. Em nhớ xin nghỉ giúp chị là được rồi, chị đi trước đây.” Tự Nãi Tiêm đến phòng thay đồ thay quần áo, cầm lấy ví da liền vội vàng rời khỏi cục cảnh sát.
Hạ Bình thu dọn xong liền trở lại tầng trên, đúng lúc gặp được Cốc Tử Kỳ và Thiệu Phi Phàm, thuận miệng nói, “Đội trưởng Cốc, vừa rồi chị dâu nôn, hình như dạ dày không thoải mái.”
“Vậy sao? Tôi đi xuống xem một chút.” Cốc Tử Kỳ lập tức đi xuống tầng.
Hạ Bình cùng Thiệu Phi Phàm nhìn dáng vẻ vội vàng của anh ta, trong lòng đều hiện lên câu nói mà Cốc Tử Kỳ phát biểu cách đây không lâu “trong đội chúng ta đều là thê nô!” Hai người đưa mắt nhìn nhau, đều hiểu rõ trong lòng đối phương đang nghĩ gì, cùng nở một nụ cười vừa hài hước vừa tự giễu.
Một lát sau, Cốc Tử Kỳ lại chạy lên phòng lấy chìa khóa xe, nói Tự Nãi Tiêm đã về nhà rồi, anh ta không yên tâm nên cũng muốn về nhà xem sao. Thiệu Phi Phàm quay lại phòng làm việc, từ cửa sổ nhìn ra ngoài thấy Cốc Tử Kỳ lái xe rời cục cảnh sát, nhưng phương hướng thì không phải là hướng về nhà. Anh cau mày, mặc dù không biết Tự Nãi Tiêm rốt cục nghĩ cái gì, nhưng nếu như một người đàn ông tốt như vậy mà cô ta còn không biết quý trọng, thì chỉ có thể nói rằng chính cô ta đã từ bỏ tương lai tốt đẹp của mình.
Chuyện của người khác anh cũng không muốn can thiệp vào, ngày hôm nay cũng đã mời kẹo, chuyện kết hôn của anh, người nên biết thì cũng đã biết. Chỉ cần người khác không đụng chạm gì đến anh, thì anh cũng không muốn xé nát chiếc mặt nạ ra làm gì, dù sao Cốc Tử Kỳ cũng là một nam tử hán, là người anh em mà anh thật lòng muốn kết giao.
………
Buổi tối trở về phòng trọ, nhìn thấy trong phòng tối om không một bóng người, Thiệu Phi Phàm cười cười, đúng như anh đoán là cô vợ nhỏ đã sớm bỏ chạy rồi. Anh hiểu rất rõ tính cách của Thượng Tâm, gặp phải chuyện gì mà mình chưa hiểu rõ ràng hoặc là làm việc gì mà không có sự chuẩn bị đầy đủ, thì phản ứng đầu tiên của cô sẽ là tìm người trợ giúp, nếu không có ai giúp, phản ứng thứ hai của cô sẽ là bỏ chạy. Chuyện riêng tư giữa hai vợ chồng, cô cũng không thể tìm người khác trợ giúp được, nên phản ứng của cô tất nhiên là bỏ chạy.
Anh thay cảnh phục, ngồi trên ghế sô pha, lấy điện thoại ra gọi, điện thoại kêu lên ba tiếng liền bị ngắt. Anh cũng không giận, sau đó anh nhắn tin, anh nhắn rằng “Vợ à! Em có thể tránh được nhất thời nhưng không tránh được một đời.”
Chỉ chốc lát sau liền có tin nhắn hồi âm, cũng không dài lắm, chỉ có hai chữ - Sắc lang!
Thiệu Phi Phàm bật cười, nhắn tin lại cho cô: “Sắc lang này là chồng em, chồng sắc lang đối với vợ thì được gọi là gia đình hài hòa.”
Thượng Tâm nhìn dòng chữ tin nhắn trên điện thoại, khuôn mặt đỏ rần, phồng miệng nhắn lại hai chữ - Lưu manh! Nhắn xong lập tức cài đặt điện thoại ở chế độ yên lặng.
Kỷ Thành ngồi ở bên cạnh cô, thấy mặt cô đỏ bừng liền hỏi: “Thượng Tâm, cậu thấy nóng à? Máy điều hòa của thư viện chúng ta toàn đồ bỏ đi, hay là chúng ta trở về phòng truyền thông tự học đi.”
Cô nào có bị nóng đâu, lúng túng liên tiếp khoát tay, “Không cần, không cần, một lát nữa là tốt rồi”. Nhưng qua nửa giờ cũng không thấy mặt cô hết đỏ. Suy nghĩ cũng không để ý vào sách vở, Thượng Tâm ảo não vỗ vỗ khuôn mặt, cô ngồi ở đây chiếm dụng chỗ ngồi mà không học hành được gì. Nghĩ thông suốt rồi, cô liền vỗ vỗ Kỷ Thành xin lỗi, “Kỷ Thành, mình học không vào, mình muốn về phòng ngủ.”
Bây giờ sắp kiểm tra học kỳ, để chiếm được một vị trí ngồi trong thư viện phải tốn không ít công sức. Cô lại ngồi có một tiếng liền muốn đi, thật là không thể nói được gì, nhưng mà Kỷ Thành cũng không giận cô, ngược lại còn đứng lên đi theo cô “Mình đưa cậu trở về.”
Thượng Tâm liên tiếp khoát tay, “Không cần, cậu cứ yên tâm đọc sách đi, để chiếm được một chỗ ngồi tốt không dễ dàng.”
Kỷ Thành cũng không để tâm lắm thu dọn sách vở, “Sách không phải một ngày có thể đọc xong, đừng nói nhảm nữa, đi thôi.” Nói xong liền ôm cả sách vở của cô lên, đẩy cô ra khỏi phòng tự học của thư viện.
Từ thư viện trở về phòng ngủ, phải đi qua bãi tập, hai người bước đi đều đều, từng bước một đi thong thả. Bị gió đêm thổi vào, Thượng Tâm không còn cảm thấy khuôn mặt mình nóng ran nữa, nhẹ nhàng thảo luận với Kỷ Thành về khóa học nghiên cứu súng ống mới mở trong học kỳ này.
Hai người đang nói chuyện thích thú thì bị mấy nữ sinh cản đường. Chỉ thấy ba bốn cô gái đẩy đẩy cô gái ở giữa, hình như nói “Thật trùng hợp, trò chuyện về vấn đề gì” gì gì đó.
Xấu hổ một lát, cô gái ở giữa rốt cục cũng lấy được dũng khí