Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342045

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2045 lượt.

i Phàm tan ca cũng sẽ tới đây luôn.”
Một tiếng “Ba” này kêu ra, làm cho lão gia tử cả người thoải mái, nhưng câu nói phía sau “Phi Phàm tan ca cũng sẽ tới đây luôn” làm cho lão gia tử sưng mặt lên, “Ai bảo nó về nhà chứ? Bảo vệ, nhìn thấy Thiệu Phi Phàm tới liền ngăn ở ngoài cửa, không cho nó đi vào trong.”
Thượng Tâm sửng sốt, ôi! Đây là cái tình huống gì vậy?
Thiệu Phi Phàm không hiểu sao mình lại bị bảo vệ chặn lại ở ngoài cửa, nói cái gì mà do lão gia căn dặn. Gọi bọn họ về nhà ăn cơm, lại không cho anh vào cửa, chuyện gì vậy? Nếu là trước kia thì anh đã nhăn mặt rời đi rồi, sau này có gọi anh về anh cũng không về nữa, nhưng mà bây giờ anh không thể cư xử như vậy được, vợ của anh còn ở bên trong. Nếu rời đi thì anh cũng phải mang vợ anh đi theo.
Lấy điện thoại ra gọi cho Thượng Tâm.
Lúc điện thoại di động của Thượng Tâm vang lên là lúc cô đang ngồi ăn cơm với ba Thiệu, nhìn ba chữ “Thiệu Phi Phàm” hiện lên trên màn hình điện thoại, cô có chút khó xử.
“Nhận đi, thuận tiện nói cho tên tiểu tử chết dẫm đó biết, dám tự mình kết hôn, trong mắt không có trưởng bối, thì phải chịu tội.”
Tay Thượng Tâm run lên, ấn vào nút trả lời, liền nghe thấy tiếng gầm gừ của Thiệu Phi Phàm, “Ra ngoài, mau ra ngoài. Hừ, lão đầu chết tiệt không để cho anh vào, còn muốn lừa gạt vợ của anh, Thượng Tâm, em mau chạy ra đây, đừng có để ý tới lão đầu chết tiệt đó. Ông ta nghỉ hưu rồi liền ở nhà ăn no rửng mỡ!”
Không biết là do giọng nói của Thiệu Phi Phàm, hay là điện thoại của Thượng Tâm tiếp nhận thông tin quá tốt, tóm lại, tiếng gầm gừ của anh vang vọng khắp căn phòng.
Lão gia tử sắc mặt vô cùng khó coi, liền đứng lên, đoạt lấy điện thoại, sức mạnh mười phần nói, “Tiểu tử chết dẫm không coi trưởng bối ra gì, dám bảo ba của anh ở nhà ăn no rửng mỡ hả? Tôi xem anh ngứa da rồi có phải không?”
“Tôi chính là ngứa da đấy, có bản lãnh thì ông ra mà đánh.”
“Anh cho rằng tôi không dám sao?”
“Ông dám, ông có gì mà không dám, vậy ông có dám để cho tôi đi vào hay không?”
“Lão tử hôm nay sẽ cho anh nếm thử mùi vị của chiếc roi.” Lão gia tử tức giận tái xanh mặt, vứt điện thoại xuống, liền hướng ra cửa kêu, “Để cho đứa con bất hiếu đó đi vào, hôm nay lão tử phải xử nó!”
Thượng Tâm lui ở một bên, nhìn thấy chiếc điện thoại bị chia năm xẻ bảy ở dưới nền nhà, đây chính là đồ mà mẹ nuôi mới tặng cô vào tuần trước, trong nước còn chưa có mặt hàng này, xem ra cô lại phải gọi cho Thượng Phẩm đang ở NewYork rồi, nhờ anh mua về cho cô một cái khác.
Thiệu Phi Phàm vào phòng, không giống như cái người kia tức giận ném điện thoại, anh lại bày ra bộ dáng dương dương đắc ý, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn lão gia tử một cái, liền đi tới trước mặt Thượng Tâm, kéo cô ra ngoài.
“Chồng à.” Thượng Tâm có chút không biết phải làm sao.
Lão gia tử chỉ vào anh mắng, “Anh buông tay, con dâu của tôi phải bồi tôi ở nhà, anh đừng có đụng vào nó.”
Thiệu Phi Phàm cười, “Đây là vợ tôi, tôi phải gọi ông là ba thì cô ấy mới là con dâu của ông, tôi đây không gọi ông là ba, vậy cô ấy cũng không phải là con dâu của ông rồi!”
“Anh, đồ tiểu tử chết dẫm!” Lão gia tử nghe xong, thuận tay cầm lấy bát cơm ném qua.
Thiệu Phi Phàm thân thủ lợi hại, liền ôm lấy Thượng Tâm né tránh, cái bát nhỏ liền nện vào góc tường. Thượng Tâm thật muốn khóc, sao mà mấy ông lão quyền cao chức trọng này cứ thích đập phá đồ đạc vậy?
Trong nhà đùng một tiếng âm thanh vang dội, bảo vệ và lính cần vụ ở bên ngoài cũng chạy vào, vừa ngăn lão gia tử, vừa che chở cho vợ chồng hai người, “Chớ so đo với lão gia tử, mấy ngày nay ông ấy cứ lầm bầm mãi rằng hai người ngay cả cửa cũng không thèm tới, vòng vo mãi mới tìm được lí do bảo vợ của cậu đến, bị làm khó thì cậu cũng cố chịu đựng một chút! Thật đúng là suốt ngày chỉ biết so đo với ba của cậu thôi.”
Thiệu Phi Phàm tất nhiên là biết lão gia tử này cố ý làm như vậy, nhưng đây là thói quen rồi, chỉ cần đối mặt với ông ấy, anh nhất định phải so đo đến cùng. Được người ta khuyên bảo, anh cũng muốn bình tĩnh lại. Kéo Thượng Tâm ngồi trở lại vào bàn ăn, giương mắt lên nhìn cha già vẫn còn đang đứng, thở dài một cái, “Tôi nói này, ông muốn ngăn cản cũng đã ngăn cản, muốn mắng cũng đã mắng, muốn đập phá đồ đạc cũng đã đập rồi, sao nào? Vẫn còn muốn làm cho tôi chảy chút máu mới xong chuyện phải không? Tôi đây vẫn đang trong thời kì tân hôn, là đại hỉ đấy! Đừng có đem vận xui đến cho hai vợ chồng tôi, ông không để ý đến tôi thì cũng phải suy nghĩ cho vợ tôi một chút, nhà mẹ đẻ người ta cũng có một lão gia tử nữa đấy.”
Thiệu lão gia tử hừ một tiếng, kéo cái ghế ra ngồi xuống, “Đừng tưởng rằng tôi không biết gì, thủ trưởng Thượng trực tiếp đánh đuổi các người ra ngoài, tôi đây còn nể mặt con dâu rồi đấy.” Nói xong liền giơ tay lên bảo người làm mang bát đũa lên lần nữa.
Thiệu Phi Phàm hừ một tiếng cười lạnh, không để ý đến ông ta nữa, hai người đã cho nhau một bậc thang, coi như là chuyện đã qua. Trong ba người thì có hai người cãi vã, Thượng Tâm buồn bực ăn cơm, bữa cơm này cũng coi như là đặc sắc.<