Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342030

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2030 lượt.

ông cần những thứ này. Thiệu Phi Phàm, em không phải là người nhất định phải có nhiều tiền mới sống được, thực ra, em cũng không có yêu cầu quá cao về vật chất. Em không muốn vì em mà anh phải nhận lấy thứ không muốn nhận.”
“Vợ à, không có gì là không tình nguyện hết, có người cho tiền còn từ chối làm gì. Anh không cần, không phải là không muốn, không thể muốn, mà chỉ là anh muốn chống đối với lão gia tử thôi, cố ý làm ông ấy tức giận. Thực ra nhận hay không nhận khoản tiền này đều giống nhau, những năm này anh ở trong trường quân đội, trong công việc, nếu như lão gia tử không nhúng tay vào, anh có thể thuận lợi mà học tập và làm việc được sao, trước kia anh trầm mặc, giả vờ như không biết không để ý đến ông ấy. Hiện tại anh có em rồi, đúng như lão gia tử nói, anh không thể ăn cơm ăn rau mà nuôi em được, em là vợ của anh, lấy em về là để cưng chiều em, chăm sóc em, chứ không phải là để em phải chịu tội cùng anh. Thượng Tâm, anh sẽ làm cho em hạnh phúc.”
“Chồng à…” Thượng Tâm kêu lên hai chữ liền nghẹn ngào, trong lòng ấm áp, bị cảm động tới mức rối tinh rối mù.
Thiệu Phi Phàm cười cười, ôm lấy cô vợ kiều diễm của mình, cân nhắc một chút về bốn phần quà lớn kia, thở dài một hơi, vì Thượng Tâm, anh cam tâm tình nguyện. Cong cong khóe miệng, một tay ôm Thượng Tâm, một tay với lấy bốn túi hồ sơ, “Vợ, cảm động xong rồi, chúng ta đi ngủ đi!”
Nói xong, cũng không quản Thượng Tâm có đồng ý hay không, đã ôm lấy cô chạy về phòng ngủ của mình, vừa vào phòng liền ném túi hồ sơ sang một bên, rồi đặt luôn vợ lên giường, xoa xoa tay, bày ra một bộ dáng gấp gáp giống như đang nói, “Hôm nay em không thể chạy thoát được đâu!”






Thiệu Phi Phàm bộ dáng đắm đuối, bổ nhào về phía Thượng Tâm. Có điều cô gái nhỏ cũng rất tinh ranh, nghiêng người một cái, làm cho Thiệu Phi Phàm trực tiếp nhào vào giữa giường lớn, còn mình thì nhảy xuống, đứng ở mép giường.
“Vợ, phản kháng là vô dụng.” Anh cười cười trêu chọc nói.
Thượng Tâm đỏ mặt, chun mũi nói, “Chồng, không phải là phản kháng, mà là…”
“Mà là cái gì?” Thiệu Phi Phàm bày ra một bộ dáng gian ác của địa chủ chuyên ăn hiếp phụ nữ, không đợi Thượng Tâm nói xong, liền đem người xách trở lại giường, nghiêng người đè cô xuống dưới, “Mà là cái gì, lần này em không chạy thoát được đâu.”
Thượng Tâm liều mạng giãy dụa, đẩy anh nói, “Thân thích nhà em tới.”
“Em không!” Thượng Tâm quay mặt đi, tràn đầy lúng túng.
“Sẽ không có chuyện gì đâu, chồng em dạy em!” Anh không nói nhảm nữa, bất thình lình ngồi bật dậy, lôi kéo tay nhỏ bé của cô đặt ở chỗ □, Thượng Tâm quẫn bách, khuôn mặt đỏ tới mức sắp nhỏ ra máu, nhưng sức lực của Thiệu Phi Phàm rất lớn, cô không thể rút tay ra được, chỉ có thể mặc cho anh tùy ý đặt tay cô ở chỗ đó.
Nhưng Thiệu Phi Phàm thấy như thế này vẫn chưa đủ, trực tiếp ôm cô vào trong ngực, một tay ấn cái tay nhỏ bé của cô làm các động tác, một tay khác đỡ lấy cái ót của cô, nặng nề hôn lên đôi môi mềm mại của cô.
Đến khi Thượng Tâm cảm thấy cánh tay của mình tê dại, miệng cũng sưng phù lên rồi, thì có một luồng nhiệt phun thẳng vào bắp đùi của cô, bộ dáng của Thiệu Phi Phàm giống như thật thoải mái, ôm lấy cô ngã xuống giường, “Thật là một tiểu yêu tinh chuyên giày vò người khác”. Kết hôn rồi mà cô vẫn còn hành hạ anh thành bộ dáng này.
Hai người liền dây dưa ở tư thế này cho đến khi bình tĩnh lại, Thượng Tâm đẩy đẩy người đang ôm mình ở phía sau, “Khó chịu.”
Hai chữ này làm cho Thiệu Phi Phàm bật cười, dán vào tai cô thổi khí, “Chờ thân thích của em đi rồi, anh sẽ làm cho em thoải mái.” Dứt lời, không để ý tới khuôn mặt quẫn bách của cô, trực tiếp ôm người lên, bế cô đi vào phòng tắm.
Vốn định để cô nằm trong bồn tắm, nhưng vừa nghĩ tới tình trạng của cô có chút đặc biệt, nên lại ôm cô đứng dậy, đứng ở dưới vòi hoa sen, đem vòi nước chỉnh sang hơi nóng một chút, vén tóc giúp cô, rồi đặt cô dưới vòi nước. Tắm xong rồi, trước tiên là choàng khăn tắm cho cô, sau đó đặt cô ngồi dưới đèn chùm sưởi ấm, tự mình tắm rửa xong, anh lại ôm cô ra ngoài.
Thượng Tâm có chút buồn ngủ, nhưng là phía dưới trống không, khăn tắm màu trắng đã dính vệt máu đỏ, cô ngại ngùng đẩy Thiệu Phi Phàm, “Thiệu Phi Phàm, em không có mặc nội y bên trong, không có băng vệ sinh, làm sao bây giờ?”
“Cái này có gì khó, em chờ chút.” Vừa nói vừa mặc áo ngủ đi ra khỏi phòng, một lát sau quay lại, trên tay anh đã cầm một chiếc túi đựng, “Nói ra, ở đại viện này có rất nhiều điểm tốt, bất kể là vào giờ nào, chỉ cần một cuộc điện thoại, muốn cái gì họ liền mang tới cái đó.”
Trong lòng Thượng Tâm có chút dự cảm xấu, do dự run rẩy hỏi, “Thiệu Phi Phàm, sẽ không phải là anh gọi điện thoại cho công ty phục vụ, bảo bọn họ mang đồ tới đấy chứ?”
“Đúng rồi!” Thiệu Phi Phàm nói chuyện rất đương nhiên, “Loại chuyện này, nếu như không gọi điện thoại mà bắt anh phải tự lái xe đi mua thì chưa chắc anh đã mua được.”
Thượng Tâm ngã “bịch” một cái xuống giường, trong lòng căm hận, anh đúng là đồ ngốc, làm nh