XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nàng Dâu 8x, Mẹ Chồng 6x

Nàng Dâu 8x, Mẹ Chồng 6x

Tác giả: Lý Qúy Trung

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341255

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1255 lượt.

àm chứng cho tình yêu của chúng mình! Để Tuyết Sơn chúc cho chúng ta thiên trường địa cửu! Anh muốn đá Mani là lời hứa cho tình yêu của anh, sau này chắc chắn anh sẽ đưa em tới đây!

Ngô Lệ Hồng thương yêu nhìn con gái, nhìn dáng vẻ vui thích của cô khi nghe điện thoại, bà biết đóa hoa đó đã sắp nở ra rực rỡ, cũng là thời khắc đáng để con gái bà mong đợi cả đời, thời khắc đó bà cũng đã từng trải qua, mặc dù không mạnh mẽ, không tự nhiên như con gái ngày hôm nay, nhưng lần đầu tiên với người đàn ông đó, Ngô Lệ Hồng đã được trải qua khi bà hai mươi tuổi.
Hôm qua, người đàn ông đó đứng ở cửa tiệm, nhìn thấy bà từ xa đã chạy lại, sáng nào, bà, Liễu Thúy Hoa và con gái đều phân công nhau, Liễu Thúy Hoa phụ trách mua rau, con gái thì đi chọn thịt, còn bà tới tiệm từ sớm để chuẩn bị những thứ cần thiết. Người đàn ông đó không biết vì sao lại biết được việc này, tới vào lúc chỉ có một mình bà trong tiệm.
Mặc dù đã chia đôi đường với ông ta nhưng Ngô Lệ Hồng phát hiện ra, người chồng trước đây của mình già đi rất nhiều, tóc đã hói mất quá nửa, trong ánh mắt cũng không còn sự kiêu ngạo của những ngày tháng trước kia mà thay vào đó là sự rụt rè, ngượng ngập.
- Tôi nghe nói Tiểu Phong thi tốt lắm, mấy năm nay em cũng vất vả nhiều rồi, khoản tiền cho con gái đi học chắc là không nhỏ, đây là số tiền tôi chuẩn bị cho nó, giờ giao lại cho em.
Ngô Lệ Hồng nhìn quyển sổ tiết kiệm ông ta đưa cho bà, như đụng phải một cục than, chỉ sợ tới gần nó sẽ bị bỏng tay.
- Anh giữ lại đi. Hai mẹ con tôi thế nào cũng sống được, không cần anh phải bố thí.
- Không phải tôi cho em mà là cho con gái chúng ta, không phải bố thí mà là nghĩa vụ.
- Anh còn biết cái gì gọi là nghĩa vụ sao? Ban đầu chẳng phải anh không muốn có nghĩa vụ với mẹ con tôi sao? Chắc là vì anh thấy trái đã chín cây, nếu không tới chọn sớm thì sợ không được chia phần chứ gì?
- Em, sao em lại nói tôi như thế? Từ lúc nào em trở nên cay nghiệt như vậy? Em cũng phải cho tôi hoàn thành trách nhiệm của một người bố chứ?
- Họ Lâm kia, tôi trở nên cay nghiệt chẳng phải là nhờ công lao của anh hay sao? Hừ, tôi không cho anh hoàn thành trách nhiệm của một người bố? Anh không biết đường đưa thẳng cho Tiểu Phong hay sao? Việc gì phải nhờ tới tôi? Hay là anh sợ? Không dám gặp con gái anh? Chẳng phải anh là bố nó sao? Con gái ruột của mình mà cũng không dám gặp? Lại còn phải vòng vo như thế nữa? Đúng là đồ giả dối. Cút về mà ngồi vào cái ghế phó tổng biên tập của anh đi.
Từ đăng xa, Liễu Thúy Hoa đạp một cái xe ba bánh chất đầy rau củ đi tới.
Người đàn ông chửi một tiếng: “Đồ vô lý” rồi quay người bỏ đi.
Ngô Lệ Hồng bước lên giúp Liễu Thúy Hoa dỡ hàng trên xe xuống, lúc này mới phát hiện ra mình còn chưa mở cửa hàng.
Liễu Thúy Hoa hỏi:
- Chị Hồng, sao em thấy người kia giống bố Tiểu Phong thế?
Ngô Lệ Hồng bực bội nói:
- Không phải lão ấy thì là ai? Sáng sớm đã gặp phải ôn thần.
- Ông ta tới làm gì?
- Thì là vì biết Tiểu Phong thi đạt thành tích tốt, đến để động viên con, đưa một quyển sổ tiết kiệm bảo là cho Tiểu Phong.
- Sổ tiết kiệm? Bao nhiêu tiền? Chị có nhận không?
- Không, tôi không biết bao nhiêu tiền, cũng chẳng thèm xem! Tiền nhiều bao nhiêu cũng chỉ là để che giấu cái cảm giác tội lỗi của lão ta thôi, hồi đó đuổi mẹ con tôi đi mà không hề chớp mắt, bây giờ thấy mẹ con tôi sống tốt thì lại muốn lấy lòng. Nhiều hay ít tôi cũng chẳng thèm.
- Chị ngốc quá! Tiền của loại người đó lấy hay không cũng thế, chi bằng cứ lấy! Vốn dĩ là của mẹ con chị mà, nếu là em thì chắc chắn em sẽ nhận! Chị đừng có sống khái tính quá, chỉ thiệt mình thôi, chị không nghĩ xem? Mấy hôm nữa con chị thi vào đại học, phải tốn bao nhiêu tiền? Ngộ nhỡ tốt nghiệp xong ở lại Bắc Kinh thì nhà cửa ở đó đắt đỏ biết bao? Vật giá cũng thế. Kiếm cho con thêm một khoản thì sau này con chị nhẹ gánh đi một chút, ông ta muốn hoàn thành trách nhiệm của một người bố thì cứ để cho ông ta hoàn thành.
Ngô Lệ Hồng nghĩ lại thấy lời Liễu Thúy Hoa nói cũng đúng, xã hội ngày nay, thứ không đáng tiền nhất chính là bộ mặt của những người không có tiền, mình không nên quyết định mọi việc thay con gái.
- Lát nữa Tiểu Phong về tôi nói với nó, nó quyết định thế nào tùy nó, tôi mặc kệ.
- Thế là đúng rồi. Chị Hồng, nói gì thì nói, chuyện này cũng không thể giấu con được.






Đã tới ngày khai giảng, Lâm Đan Phong kiên quyết không cho mẹ đưa mình tới trường đăng ký, cô không yên tâm để mẹ đi một mình từ Bắc Kinh về. Ở bên tàu hỏa, Ngô Lệ Hồng nhìn theo cái lưng nhỏ bé của con gái hòa vào dòng người dày dặc, chờ con bước vào trong rồi, không nhìn thấy con đâu, bà không kìm được những giọt nước mắt lưu luyến. Về tới tiệm ăn, cứ nhớ tớ con gái là bà lại khóc, Liễu Thúy Hoa thấy bà khóc thì cũng khóc theo.
Ngô Lệ Hồng nói:
- Con gái tôi một mình đi tới trường, tôi nhìn theo cái bóng gầy nhỏ của nó mà cứ như bị ai đó đâm dao vào tim, con nhà người ta mà thi đỗ vào một trường nổi tiếng như thế, c