Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nàng Dâu 8x, Mẹ Chồng 6x

Nàng Dâu 8x, Mẹ Chồng 6x

Tác giả: Lý Qúy Trung

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341263

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1263 lượt.

thật ngây thơ, thuần khiết, cô chưa bao giờ nghĩ rằng kẻ mà cô đã nhất mực yêu thương lại là một gã cầm thú.
Đó là một ngày cuối tuần sau một tháng chính thức yêu nhau, Vĩ Đại Vi đưa cô tới một cái hồ ở ngoại thành, trong đám cây cỏ rậm rạp, Vĩ Đại Vi mở tập tranh mà anh ta luôn mang theo bên mình ra, bắt đầu phác họa cảnh tượng trước mắt, Bạch Như Tuyết ngồi cạnh anh ta, ngắm nhìn mặt nước phẳng lặng, cảm nhận sự lãng mạn mà Vĩ Đại Vi mang tới cho cô. Không biết từ lúc nào, Vĩ Đại Vi bỗng dừng bút vẽ, nhìn Bạch Như Tuyết bằng ánh mắt say đắm, kích động nói, anh muốn vẽ một bức tranh để cả cô và anh cả đời không quên, hy vọng cô sẽ giúp anh hoàn thành tâm nguyện này.
Bạch Như Tuyết không biết phải giúp anh như thế nào, cho tới khi Vĩ Đại Vi ấp úng nói, Bạch Như Tuyết mới hiểu anh muốn cô khỏa thân nằm trong bụi cỏ, làm người mẫu cho anh, anh muốn có một bức tranh thật chân thật.
Bạch Như Tuyết không đồng ý, Vĩ Đại Vi bèn quỳ xuống van nài cô, anh nói:
- Tuyết, anh rất yêu thương thân thể của em, không, anh không chỉ yêu thương mà còn trân trọng nó, chính vì như vậy nên anh mới muốn vẽ nó ra, vẽ vào trái tim anh, vẽ vào trí nhớ anh, để anh luôn ghi nhớ nó cả đời, em yên tâm đi, anh sẽ không chạm vào em đâu, cả đời này, nếu không được sự đồng ý của em, anh sẽ không bao giờ chạm vào người em, em là nữ thần trong lòng anh, em có biết không?
Trong ánh mắt của Vĩ Đại Vi, Bạch Như Tuyết dần dần cởi từng cúc áo, phơi bày trọn vẹn thân thể ngà ngọc của mình trong đám cỏ, Vĩ Đại Vi đi tới, ngắt một bông hoa dại, trịnh trọng cài lên tóc cô, rồi lại nhặt một chiếc lá cỏ, che đi chỗ kín của cô, anh cố gắng để cô thấy thật tự nhiên, thoải mái, để cô cảm thấy mình như đang hòa làm một với thiên nhiên tươi đẹp nơi đây.
Suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng Vĩ Đại Vi cũng dừng bút vẽ. Bạch Như Tuyết nhìn mình trong tranh, vô cùng xúc động, cô không biết vì sao, tranh của Vĩ Đại Vi luôn khiến cô phát hiện ra những vẻ đẹp khác nhau của chính mình, bức phác họa lần trước thể hiện được cái thần thái và cốt cách cao quý của một nàng tiên nữ, còn bức tranh lần này thì trang nghiêm và thần thánh, lẽ nào đây chính là mình trong trái tim Vĩ Đại Vi?
Bạch Như Tuyết để mặc Vĩ Đại Vi mặc quần áo cho mình, mặc kệ anh không ngừng hôn cô, cảm nhận được sự run rẩy của anh và sự tê dại của mình, giây phút đó, nếu anh muốn, trái tim và thân thể của cô chắc chắn không thể nào từ chối được anh.
Nhưng anh không làm vậy, anh chỉ ôm chặt lấy cơ thể đã mặc quần áo cẩn thận của cô, không ngừng run rẩy, không ngừng khẩn cầu cô đừng cười anh.
Đêm đó, Bạch Như Tuyết cam tâm tình nguyện dâng hiếu thứ quý giá nhất của mình cho Vĩ Đại Vi, người đàn ông khiến cô ngưỡng mộ, thương yêu và tin tưởng.
Trong căn phòng nhỏ bé, dột nát của một cái nhà trọ nhỏ, trên chiếc giường không biết đã có bao nhiêu người từng nằm ngủ, Bạch Như Tuyết vẫn cảm nhận được sự lãng mạn của hoa cỏ và sự thần thánh của bầu trời rộng lớn.
Vệt máu hồng bên dưới của Bạch Như Tuyết một lần nữa khiến Vĩ Đại Vi rơi nước mắt, anh ôm chặt cô vào lòng, nói vô số lần câu “Anh yêu em”, cho tới khi giấc ngủ len lỏi vào giữa họ, cho tới khi nửa đêm tỉnh dậy, họ lại điên cuồng lao vào nhau.
Sự mặn nồng này kéo dài suốt một năm. Thực ra Bạch Như Tuyết phải nên tỉnh mộng từ lâu, cô chỉ vì quá tin tưởng vào tình yêu, quá tin tưởng vào tài năng của Vĩ Đại Vi nên mới khiến giấc mộng này kéo dài tới hôm nay.
Một ngày cuối tuần năm thứ hai, Vĩ Đại Vi phải về nhà, Bạch Như Tuyết kiên quyết đòi theo anh về, ban đầu Vĩ Đại Vi không đồng ý, nhưng không chịu nổi sự cố chấp của cô nên cuối cùng cũng phải gật đầu. Nhà Vĩ Đại Vi ở một huyện nhỏ, chiếc xe đường dài đi suốt hai tiếng đồng hồ mới tới bến. Xuống xe, Bạch Như Tuyết ho sặc sụa vì bụi, Vĩ Đại Vi không những không giúp cô mà còn trách cô lẽ ra không nên tới. Bạch Như Tuyết không hiểu vì sao Vĩ Đại Vi lại không muốn đưa cô về nhà anh, khi bước vào nhà rồi, Bạch Như Tuyết mới hiểu vì sao. Mặc dù trước khi tới cô đã có sự chuẩn bị về tâm lí, nhưng sự nghèo khổ của Vĩ Đại Vi vẫn khiến cô phải giật mình. Căn phòng nhỏ bé xập xệ tối om om, nhưng trong phòng rất sạch sẽ, chỉ có điều sự sạch sẽ này càng thể hiện rõ sự nghèo khổ của gia đình anh. Bố mẹ Vĩ Đại Vi đều là công nhân đã thất nghiệp của một xưởng nhỏ trong huyện, hiện nay mẹ anh ở nhà làm nội trợ, còn bố anh làm bảo vệ cho một công ty. Trong sự nhiệt tình và nhường nhịn của bố mẹ Vĩ Đại Vi, Bạch Như Tuyết miễn cưỡng ăn được nửa bát cơm, buổi chiều trên đường về trường, khuôn mặt Vĩ Đại Vi lúc nào cũng khó đăm đăm, Bạch Như Tuyết cũng chẳng biết phải nói gì.
Về trường, họ vẫn yêu nhau, nhưng Bạch Như Tuyết cảm thấy rõ ràng tình yêu của hai người không còn nồng thắm như trước nữa. Vĩ Đại Vi lấy lí do cuối tuần phải đi làm gia sư nên ít hẹn hò cô hơn. Bạch Như Tuyết tưởng rằng vì lòng tự trọng của anh đang “tác oai tác quái” nên thời gian này, tình cảm của họ mới nhạt đi như thế, còn thực ra tình yêu vẫn còn đong đầy, chỉ cần cô không nói chia tay thì chắc chắn Vĩ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t