Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341467
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1467 lượt.
ơng cũng đã đạt được ước nguyện, nhưng tất nhiên là cực kỳ cẩn thận, chỉ sợ làm tổn thương vợ yêu. Nhưng cũng coi như là đã được giải khát rồi đi.
Nằm trên giường, những ngày gần đây, đây là lần đầu tiên cô được yên lành ngon giấc. Nhưng trong lòng Chung Linh vẫn canh cánh một điều, tuy rằng hiện nay thân thể cô chưa thay đổi hoàn toàn, nhưng một thời gian sau thì sao đây? Sẽ chẳng còn là mỹ nhân nữa đâu!
Tết Trung Thu là dịp để đến thăm hỏi những người bạn có quan hệ thân thiết hay là thủ trưởng của mình. Dù Chung Linh quen biết không nhiều nhưng cũng có vài người của đội hai đến nhà chơi. Họ đều nhân lúc Chu Bảo Cương không có nhà mới đến. Cũng chẳng trách được, những người không sợ Chu Bảo Cương đã ít, những thuộc hạ không sợ anh lại càng ít hơn. Quà mà Chung Linh nhận được cũng rất đơn giản, chỉ là mấy hộp bánh Trung thu. Phải nói là bánh Trung thu của thời này rất khó ăn, đều là nhân Ngũ Nhân, bên trong còn có những sợi xanh đỏ. Chung Linh đã sống qua 2 kiếp rồi nhựng tới bây giờ cô cũng không biết những sợi xanh đỏ đó là gì. Chung Linh muốn đem bánh tặng cho người khác, nhưng Hàn Minh Minh càng không thích loại bánh Trung thu này hơn cả Chung Linh. Cô ấy cũng được tặng bánh. Cũng may là Vu Nhã Tĩnh thích. Để dành mấy cái bánh cho Chu Bảo Cương xong, phần còn lại Chung Linh đều đem cho Vu Nhã Tĩnh hết.
Bụng của Chung Linh càng ngày càng lớn, ước chừng sẽ sinh vào mùa hè. Thai của Hàn Minh Minh lớn hơn cô vài tháng, chắc là sẽ sinh vào mùa xuân. Còn chỉ dâu của cô chắc cũng là sau tết sẽ sinh. Có lẽ năm nay đúng là một năm tốt thật!
Gần đây Chu Bảo Cương thích nhất là sờ bụng vợ mình, vài ngày không gặp lại cảm thấy hình như bụng cô lại lớn thêm ra. Chung Linh cảm thấy bây giờ cơ thể mình rất tốt, ăn cũng được nhiều hơn trước, đó là còn chưa tính đến đồ ăn vặt nữa đấy. Những thứ trái cây có thể ăn được cô đều ăn cả, nghe nói trong khi mang thai ăn trái cây, em bé sinh ra sẽ đặc biệt xinh đẹp, mà lông mi cũng sẽ rất dài nữa. Chung Linh rất chú ý đến vấn đề dinh dưỡng. Việc làm Chung Linh an tâm nhất là thời đại này phân bón và thuốc trừ sâu không được dùng phổ biến lắm, thực phẩm đa phần đều trồng bằng phân hữu cơ.
Lúc trong nhà không có người, Chung Linh kéo kéo quần áo soi soi gương, trời ạ, dáng vẻ xinh đẹp của mỹ nhân Chung Linh còn đâu nữa đây! Giờ chỉ còn là một bà thím bình thường thôi. Nêu như bây giờ Mạc Hoành có gặp cô, chắc chắn sẽ chạy mất dép. Lý Tiểu Vân lại gửi thư đến, trong thư cũng có nhắc qua về người bạn này của ông xã cô. Xoay người lại, nhìn nhìn sau lưng, eo ót năm nào nay còn đâu, mông cũng chả còn cong nữa! Chung Linh cảm thấy sốc nặng. Thanh xuân ơi! Sắc đẹp ơi! Còn đâu nữa! Nhưng mà lại nghĩ đến việc tại sao Chu Bảo Cương đối với dáng vẻ hiện tại của mình vẫn có hứng thú đến vậy? Nhịn được nửa tháng đã là cực hạn rồi. Còn Chung Linh thì đối với việc này càng ngày càng mất hứng thú, haiz..., chắc là mang thai nên mới như vậy chăng?
Tối, mọi người lại tập trung ở nhà của đội trường để nói chuyện. Tất nhiên là đàn ông nói chuyện của đàn ông, phụ nữ nói chuyện của phụ nữ, cũng có khi cùng nói về một vấn đề. Chung Linh thích không khí này, trong nhà có mùi khói thuốc lá, còn có mùi hương thanh nhẹ của trà hoa nhài, đàn ông thì nói đến những chuyện to tát còn phụ nữ thì vừa cười vừa nói. Trong lần này, tên chính thức của Đại Nha cũng được công bố, là do cha mẹ con bé dốc hết tâm huyết mới nghĩ ra được, gọi là Châu Dao. Mọi người nghe xong đều bảo là rất hay, nhưng Vương Duệ và Hàn Minh Minh vẫn chưa chọn được cái tên nào cho con của họ.
“Uhm, cũng chả có gì.” Câu nói này của Chu Bảo Cương làm cho Chung Linh mở to mắt, còn cảm thấy anh rất là đắc ý nữa.
“Các anh dùng tiêu chuẩn gì để đánh giá đội viên vậy?” Đợi khi mọi người về hết, Chung Linh vừa dọn dẹp ly trà, vừa hỏi cái người lười biếng đang nằm trên giường kia. Thiệt là hết cách mà! Trừ những khi tâm tình của Chung Linh không tốt ra, nếu không thì cái con người kia chẳng bao giờ chủ động đi làm việc nhà cả.
“Uhm, thực lực là quan trọng.” Buồn ngủ rồi.
“Vậy còn nhân phẩm thì sao?” Đúng là một câu hỏi hay. Chu Bảo Cương cảm thấy bà xã đúng là có chút đầu óc.
“Nhân phẩm mà không tốt thì căn bản là không thể vào đội của anh được.” Nói vậy cũng đúng, muốn vào đội của họ đúng là như vậy.
“Vậy còn em? Anh đánh giá qua em chưa? Em đủ tiêu chuẩn chứ hả?” Vừa nghe câu này của Chung Linh, Chu Bảo Cương không dám vội vàng. Đây là một việc rất là quan trọng, nếu như trả lời sai, hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng! Ngay lúc này Chu Bảo Cương tự nhiên cảm thấy mình là một người sợ vợ.
“Đương nhiên là đủ tiêu chuẩn rồi. Ngay lúc mà em xuất hiện trước mắt anh là anh đã thấy đủ tiêu chuẩn rồi.” Trong mấy giây ngắn ngủi, đầu óc thông minh của Chu Bảo Cương xoay mấy vòng mới nghĩ ra được câu trả lời này. Nhìn thấy bà xã mình vui vẻ, Chu Bảo Cương thở phào một cái.
Nhà mẹ đẻ của Chung Linh gửi thư đến, nói là chị dâu sinh con rồi, tuy là sinh hơ