Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341500
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.
không trở về nữa đâu.” Chung Linh vừa nói vừa cầm lấy túi lớn túi nhỏ mà cô mang về, định bỏ đi.
“A, mẹ ơi, mẹ ơi.” Chu Lăng Vân nhìn thấy mẹ mình xách túi muốn đi, lúc này mới vội vàng đầu hàng.
“Ơn trời, cuối cùng thì chị cũng về. Thằng bé đúng là hành hạ chúng em đến chết mất. Nhóc đó thật nghịch ngợm, chỉ cần rời mắt một cái là chẳng biết nó đã làm cái gì, tất cả các hộc tủ ngăn kéo trong nhà em đều là do con chị kéo ra hết đó, con em cũng bắt chước làm theo nữa chứ. Em mới đi nấu cơm một chút mà căn nhà cứ như vừa mới bị trộm vậy.” Hàn Minh Minh thật đã phải chịu đủ mọi sự hành hạ.
“Vậy hả? Con trai? Con không nghe lời sao?” Thật ra thằng nhóc mà nghe lời mới kỳ lạ, Chung Linh âu yếm thơm lên đôi má nhỏ nhắn của con trai.
“À phải rồi, sao mà em không biết thằng bé nhà chị lại có cái tật sờ ti nhỉ? Buổi tối đi ngủ, cái tay cứ phải đặt lên ti mới chịu.” Buổi tối nhóc Lăng Vân ngủ chung với Vu Nhã Tĩnh. Đây là một tật xấu. Nhưng Chung Linh lại nghĩ, đó có phải do di truyền không vậy trời?
“Chị sẽ sửa cho nó. Thật ra trước khi cai sữa nó cũng chẳng có như vậy.” Lúc đó thằng bé không cố ý sờ ti, chỉ là bú no sữa rồi, bàn tay nhỏ tiện thể sờ thôi, nhưng mà bây giờ lại thành thói quen xấu.
Khi Chung Linh về nhà, nhóc tiểu quỷ cứ lẽo đẽo quấn theo mẹ. Lúc cô thu dọn đồ đạc mang về, thằng nhóc cũng theo sau giúp đỡ. Dù cô có đặt thằng bé sang một bên thì nó cũng sẽ tự mình lủi qua. Tiểu quỷ Chu Lăng Vân ‘dọn’ đồ đến là vui vẻ, nhưng vừa mới quay đầu lại đã không thấy mẹ đâu cả.
“Mẹ, mẹ ơi... oa...” Chung Linh vừa từ phòng về sinh đi ra đã nghe thấy tiếng con trai gọi mẹ.
Vừa nhìn thấy Chung Linh, đứa bé khóc hu hu liền chạy đến ôm chặt lấy chân của mẹ, không thèm dọn đồ nữa, chỉ có ôm chặt mẹ mà khóc nức nở, cứ như là đem tất cả nỗi nhớ mẹ những ngày vừa qua ra tố khổ vậy.
Chung Linh thấy con khóc như vậy cũng rất đau xót, đứa con tội nghiệp này, nhớ mẹ rồi kìa. Chung Linh cũng thật muốn khóc quá. Đứa con trai bảo bối của cô, nhớ mẹ lắm rồi.
“Sao vậy nè?” Nhìn thấy bà xã đã về nhà, Chu Bảo Cương vô cùng vui mừng. Anh sợ con trai mình không quen được chuyện không có mẹ bên cạnh nên ban ngày hay về nhà ở cùng con, nhưng đứa nhóc này đúng là chẳng thèm nể mặt ba nó lấy một miếng, nhìn thấy anh lại càng làm ẫm ĩ. Đúng là có bà xã ở nhà là tốt nhất! Anh cũng như con trai mình, nhớ vợ nhớ đến héo hết cả ruột gan. Gần đây mấy đội viên cứ trốn anh như trốn hổ, đến cả Châu Khải và Vương Duệ cũng không thấy bóng dáng đâu.
“Không có gì. Anh biết em về nhà à?” Chung Linh hoài nghi, sao mà anh về nhà sớm vậy nè?
“Anh đâu có biết, anh về nhà chăm con, nghe Minh Minh nói là em đã về. Em sao rồi, còn đau không?” Vừa nói vừa đưa tay lên xoa trước ngực Chung Linh.
“A... của con... của con...”
Nhóc Chu Lăng Vân đối với những ai ngăn cản, hay là nhăm nhe “thức ăn ngon” của nó cực kỳ nhạy cảm, cứ thế mà ra sức vỗ vào tay ba mình. Chung Linh nhìn thấy liền bật cười. Lúc này lại xuất hiện mâu thuẫn rồi, Chu Bảo Cương không vui mà tiểu quỷ cũng khó chịu.
Cu cậu chợt nghĩ ra gì đó liền vén áo của mẹ lên nhìn.
“A... hông thấy rồi.”
Chung Linh cười thầm, cũng may là cô đã có chuẩn bị trước. Khi nãy vào phòng vệ sinh cô đã dán lên một miếng băng dính, ở giữa đặt một miếng băng gạc, bốn phía dính băng keo. Như vậy xem thằng bé sao mà bú nào.
Những lần trước Chung Linh không thể nào cai sữa cho thằng nhóc. Nếu như cô mà bôi thuốc tím lên, thằng bé nhìn thì sợ đấy nhưng mà lại kêu mẹ mình tắt đèn đi, sau đó vẫn cứ bú. Nếu như cô mà bôi Hoàng Liên ấy hả, người ta cũng không sợ đâu nha, vẫn nhăn mặt nhăn mày mà bú đó, dù sao thì bú một hồi là hết đắng ngay í mà. Nhưng mà lần này nhìn cu cậu hình như là hết cách rồi đây.
Chu Bảo Cương nhìn thấy con trai kinh ngạc như vậy, cực kỳ vui vẻ, chẳng chút kiêng nể cứ thế mà ngoác miệng cười ha hả.
Sau khi Chung Linh quay về, biểu hiện của con trai và ông xã khiến cô rất hài lòng. Thằng bé vẫn khỏe, giống như một con ruồi theo cô đến một tấc cũng không rời. Còn biểu hiện của Chu Bảo Cương thì chỉ đơn giản một câu, Chung Linh chính là đang sống trong những năm tháng lửa mặn tình nồng! Cuộc sống bình yên nhưng cũng rất tốt đẹp, bây giờ chỉ cần con trai không nghe lời Chung Linh liền nói muốn đi xa, thằng bé sẽ lập tức nghe lời ngay.
Nhưng bên trường học thì lại không được tốt đẹp như vậy. Bởi vì xây dựng tạm thời nên chất lượng giáo viên yếu kém, chất lượng của trường học cũng rất thấp. Sau kỳ thi chung cùng các trường học khác trong khu vực, kết quả cho thấy trình độ của cả trường rất kém, ngoài 13 học sinh trong lớp của Chung Linh có thành tích cao một chút, thành tích của những lớp còn lại so với các trường khác trong địa phương có khoảng cách rất chênh lệch. Sau khi phụ huynh biết chuyện, có rất nhiều người lựa chọn cách đem con cái của mình gửi về cho đi học ở quê nhà, ngay cả lớp của Chung Linh cũng có đến bốn học sinh về quê.
Kỳ thực, quân đội ở các nơi khá đều đưa c