Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nàng Dâu Trọng Sinh

Nàng Dâu Trọng Sinh

Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341703

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1703 lượt.

hu Bảo Cương không hề hỏi đến chuyện tài chính trong nhà, hai người họ có bao nhiêu tiền anh cũng chẳng biết.
“Chỉ là mấy món đồ chơi nhỏ, chúng ta có thể mua nổi. Sao vậy? Anh có thích không? À đúng rồi, bên kia còn có rất nhiều sách cũ đấy, rất là hay nha, anh có muốn thử nhãn quang của mình không hả?” Chung Linh khuyến khích chồng.
“Vậy à? Vậy thì đáng để xem chút.” Cũng biết là có thể hấp dẫn anh mà. Vì những đồ mà Chung Linh mua về nhà, anh ngắm lâu nhất vẫn là đống sách cũ.
“Vậy tuần sau chúng ta đi cùng đi, anh thấy sao?” Lòng dạ của Chung Linh đều đã đặt lên những thứ này.
“Sau khi nhận điện thoại, tên đó chạy cấp tốc đến sân huấn luyện phía sau núi, báo cáo với đội trưởng và đội phó, rằng chúng ta bị một tên háo sắc bám theo, tính là đến khi chúng ta xuống xe sẽ bắt cóc đi, chị nghe rõ nha, là chúng ta đó. Sau đó mấy anh ấy lái xe như bay về đấy.” Hàn Minh Minh nghĩ có thể đều là do một câu nói của cậu kia gây nên chuyện.
“Dù sao thì chuyện cũng qua rồi.” Tâm tình của Chung Linh rất tốt, hoàn toàn không bị ảnh hưởng từ chuyện ‘tét mông’.
Biểu hiện của cánh đàn ông như vậy, có thể nói là rất được!
“Chị biết bọn họ làm gì tên kia không?” Hàn Minh Minh cười hi hi hỏi.
Đây cũng là chuyện mà Chung Linh rất muốn biết, nhưng lại không dám hỏi Chu Bảo Cương.
“Không phải tên kia lái một chiếc xe sao? Bọn họ mỗi người lưu lại một dấu ấn bằng nắm đấm trên nắp capo, khiến cho tên kia sợ chết khiếp, còn nói cái gì mà muốn kiện bọn họ nữa chứ!”
Chung Linh nghe vậy cũng cười. Dáng vóc to lớn như vậy nhưng lá gan thì lại không lớn chút nào! Chung Linh xem thường tên đàn ông đó, rất coi thường.
“Mẹ ơi, mẹ ơi...”
“Mẹ ơi. ưm ..” Là Chu Lăng Vân và Vương Hạo Đình.
Chung Linh và Hàn Minh Minh ở bên ngoài nói chuyện còn hai cu cậu ở trong nhà chơi.
Chung Linh hai cô nghe thấy bọn trẻ kêu gọi mẹ, hình như là muốn khóc đến nơi. Nhưng từ sau khi hai tên tiểu quỷ này biết nói chuyện, chưa bao giờ khóc nhè, dù cho có bị ba chúng nó dạy dỗ thì cũng không khóc. Hai cô mau chóng chạy vào phòng, nhìn thấy hai đứa nhóc đang ngồi xổm dưới đất.
“Chuyện Chuyện gì vậy? Con trai?” Chung Linh trước giờ chưa từng khẩn trương như thế này, chuyện này là sao vậy, sao mà cả hai đứa đều ngồi dưới đất thế này?
“Nói đi!” Hàn Minh Minh cũng rất sợ hãi.
“Bụng. bụng đau.” Hai đứa nói đứt quãng.
“Hai đứa ăn cái gì rồi? Hả?” Đây là phản ứng đầu tiên của Chung Linh.
Cô nhìn xung quanh, phát hiện ra ở trên ghế có một bình thuốc đang đổ, bên cạnh bình còn có mấy viên thuốc màu vàng. Chung Linh nhìn lại cái bình, là vitamin C.
“Hai đứa ăn bao nhiêu rồi?”
Hai đứa nhóc không biết là không nhớ hay là đau đến nói không nổi, đều không nói gì hết.
Vitamin C này là Chung Linh mua cho con trai, bên ngoài vỏ thì ngọt, bên trong thì chua, Chu Lăng Vân rất thích ăn, nhưng Chung Linh không dám cho con ăn nhiều, nhưng lại không ngờ hai đứa nhóc lại lục ra được.
Hai đứa nhóc đau quá chịu không nổi, Chung Linh và Hàn Minh Minh nhìn nhau một cái, chẳng nói lời nào, vội vã ôm con trai chạy đến bệnh viện. Làm mẹ, quan tâm nhất vẫn là con cái.
Trên đường đi gặp được mấy người quen, họ hỏi hai cô có chuyện gì liền giúp đưa hai đứa bé đến bệnh viện, còn có người đi thông báo cho mấy người Chu Bảo Cương biết.
Mấy người Chung Linh chạy đến mướt mồ hôi. Bác sĩ nhìn thấy một đoàn người hùng hùng hổ hổ cũng vội vàng đón lấy hai đứa trẻ. Đại khái hỏi rõ mọi chuyện, bác sĩ liền kiểm tra một thể, sau đó mới nói cho Chung Linh và Hàn Minh Minh yên tâm: hai đứa đứa bé chỉ cần nghỉ ngơi một chút là ổn.
Hai người mẹ đều mồ hôi thấm ướt hết cả áo rồi. Bây giờ sau khi chuyện đã qua, ngồi ngẫm lại, phải đàng hoàng mà giáo huấn hai tên tiểu tử kia mới được! Nhưng mà, nhìn thấy dáng vẻ đau đớn của tụi nhỏ thì lại thấy đau lòng.
Chu Bảo Cương và Vương Duệ cũng không đến thăm con, Chung Linh và Hàn Minh Minh hiểu, chắc hai anh vì có chuyện quan trọng nên không thể đi được.
Chung Linh bế con về nhà, dỗ thằng bé ngủ. Nhìn sắc mặt nhợt nhạt của con trai, trong lòng cô cũng rất đau xót. Cô dùng tay vuốt nhẹ trán của con trai. Chu Lăng Vân có thói quen này, đó là thích được mẹ vuốt nhẹ trán của mình, hơn nữa cũng sẽ ngủ rất say.
Lần này Chung Linh thật sự rất sợ. Lúc đó, thậm chí cô còn nghĩ là sẽ mất con nữa kia. Cô cứ nhìn con như thế, cho đến tận khi Chu Bảo Cương về nhà.
“Sao rồi?” Chung Linh nhìn thấy chồng về, tâm trạng mới bình tĩnh một chút.
“Không sao. Chỉ là ăn quá nhiều vitamin, không có gì hết. Nghỉ ngơi một chút là ổn.”
Chu Bảo Cương nghe tin con mình bệnh phải đưa đến bệnh viện cũng rất sốt ruột, nhưng mà, anh thật sự là không cách nào bỏ đi được! Lúc đó bọn họ đang ở phía sau núi tiến hành chọn lựa đội viên mới.
“Đều tại em, không trông coi con cẩn thận. Em thật sự xin lỗi, anh lo lắm phải không?” Chung Linh rất áy náy, là cô không trông con cẩn thận.
Tâm tình buông lỏng được một chút, nước mắt của cô rơi xuống.
“Không có chuyện gì hết, em đừng có lo lắng nữa. Xem em kìa, đừng