Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
rằng quan trọng, nhưng mà gia đình vẫn là quan trọng nhất. Nếu như chuyện này chị muốn thành thì chỉ cần một câu nói thôi: tự mình làm chủ, nắm chặt tiền trong tay. Em sẽ bỏ vốn cho chị. Nhưng mà, em phải nói thật, trừ chị ra em chẳng yên tâm giao cho ai hết.”
Đối với Chung Linh mà nói, Chu Bảo Cầm là người thân thiết với chồng mình nhất, trừ chị ấy ra, Chung Linh chẳng yên tâm giao tiền của mình cho ai cả. Mà cũng chỉ có Chu Bảo Cầm cầm tiền thì Chung Linh mới có thể yên tâm được. Bởi vì Chung Linh cho rằng, người đó phải như thế nào đó thì mình mới có thể đem tiền của mình cho người ta được.
“Được, Tiểu Linh, chị nghe em.”
Chu Bảo Cầm cũng là một người giỏi giang, nhưng ở nông thôn, phụ nữ đã kết hôn thì không nên quá tài giỏi.
“Chuyện này còn phải đợi. Chuyện này chị đừng nói cho ai hết, ngay cả anh rể chị cũng không được nói, chị biết chưa?” Chung Linh lo lắng Chu Bảo Cầm không giữ kín chuyện được.
“Em yên tâm, chị biết rồi.”
Chu Bảo Cầm rất biết ơn Chung Linh. Những lời Chung Linh nói lần này, tuy rằng có chút đề phòng đối với chồng mình, nhưng quả thực mọi chuyện đều vì cô mà suy nghĩ hết.
...
Chu Bảo Cương nói với Chung Linh là anh muốn thăm chiến hữu của mình, chính là hai người ngày trước hay qua lại nhà mình, một người là Hình Bân, một người là Lý Chí Huân. Hai người họ ở cách nhà Chu Bảo Cương cũng không xa.
Vốn dĩ Chung Linh muốn về nhà mẹ, nhưng anh đã nói thế thì cô chỉ đành ngày sau hẳn về thôi.
Lúc chiều tối Chu Bảo Cương trở về, sắc mặt rất tệ. Chung Linh gọi anh ra ăn cơm, anh cũng mặc kệ, cứ thế mà đi về phòng. Hai vợ chồng Chu Xuân Lai cũng không yên tâm, Chung Linh càng không thể yên tâm, trước giờ có thấy anh như vậy đâu. Cô lập tức bỏ dở việc đang làm, theo anh vào phòng. “Chuyện gì vậy ạnh?”
Chu Bảo Cương nằm trên giường, vắt tay lên trán.
“Không có gì.”
Ngữ khí của anh vô cùng chán chường, điều này lại càng làm cho Chung Linh lo lắng.
“Anh, rốt cuộc là anh bị gì vậy? Đừng có dọa em mà, anh sao vậy? Không phải là đi thăm bạn chiến đấu sao?” Chung Linh nằm xuống bên cạnh chồng.
“Lý Chí Huân mất rồi.”
Một câu của Chu Bảo Cương làm cho Chung Linh sững người.
“Sao mà trước đây anh không biết sao?”
Chung Linh biết Lý Chí Huân là chiến hữu của Chu Bảo Cương, cũng là bạn học của anh trong trường quân đội.
“Sau khi anh bị thương thì không có liên lạc với cậu ấy. Sau này cậu ta cũng bị điều đi nơi khác nên đã mất liên lạc.”
Lúc này Chu Bảo Cương chỉ muốn tĩnh lặng nghỉ ngơi một chút, nhưng nhìn thấy nét mặt lo âu của vợ nên vẫn là nói cho cô biết.
“Chuyện khi nào vậy?” Chung Linh biết rằng tâm tình của anh lúc này rất khổ sở.
“Hơn hai năm rồi. Anh đến nhà Hình Bân trước, người nhà của cậu ta nói cậu ta hiện giờ ở nhà của Lý Chí Bân, kết hôn với vợ của Lý Chí Bân rồi.”
Tin này làm cho Chung Linh rất kinh ngạc.
“Chuyện này là sao vậy?”
Chẳng lẽ đằng sau bi kịch này còn có chuyện xấu xa gì hay sao?
“Là sau khi Lý Chí Huân hy sinh, Hình Bân bắt đầu đến chăm sóc cho cha mẹ và vợ của Lý Chí Huân.”
Thì ra là như vậy. Chung Linh cảm thấy xấu hổ vì những suy đoán của mình.
Chu Bảo Cương ôm lấy Chung Linh, chôn đầu của anh vào ngực cô. Chung Linh biết là anh đang khóc.
Nước mắt của đàn ông đâu có dễ rơi, anh nhất định là rất đau khổ.
...
Sáng ngày hôm sau, Chu Bảo Cương cùng Chung Linh đi đến nhà Lý Chí Huân. Chu Bảo Cương có nói qua cho Chung Linh biết, vào thời này, tiền tử tuất chỉ có hơn 100 đồng, đối với cô nhi quả mẫu mà nói thì chẳng giải quyết được vấn đề gì cả. Chung Linh cũng nhớ rằng, sau khi trở về từ chiến trường, Chu Bảo Cương hay lấy tiền phụ cấp của mình gửi cho gia đình các chiến hữu đã hy sinh.
Dưới sự chỉ dẫn của người trong thôn, hai người cũng đến được nhà của Lý Chí Huân, bây giờ nên nói là nhà của Hình Bân mới đúng. Còn chưa bước vào nhà đã nghe thấy tiếng mắng chửi truyền ra từ trong sân.
“Cái loại đê tiện không biết xấu hổ nhà cô, chồng chết chưa bao lâu mà đã kết hôn với bạn của chồng. Không biết là ở sau lưng cô đã dụ dỗ bao lâu rồi. Nói không chừng ngay cả đứa con cũng không phải là của con trai ta.” Nghe ra là mẹ của Lý Chí Huân đang mắng chửi.
Nhìn thấy vợ chồng Chu Bảo Cương bước vào, bà nhanh chóng rời khỏi. Nhìn thấy Chu Bảo Cương bà còn hừ một tiếng.
“Bà không nhận ra anh à?” Chung Linh khó hiểu nhìn chồng mình.
“Anh chưa từng đến đây.”
Đi vào trong sân, hai người liền nhìn thấy một gian nhà nửa ngói bình thường, sân nhà rất sạch sẽ, cửa phòng mở toang. Hai vợ chồng Chu Bảo Cương cứ thế mà đi vào, nhìn thấy một người phụ nữ đang ôm một đứa bé gái khoảng hai, ba tuổi, ngồi khóc trên giường.
“Xin hỏi đây là nhà của Lý Chí Huân phải không?” Chu Bảo Cương mở miệng hỏi.
Người phụ nữ đó ngẩng đầu nhìn hai người bước vào. Lúc này cô mới lau lau nước mắt, đứng dậy, đặt đứa con xuống giường.
“Hai vị là?” Tôn Dĩnh không quen biết đôi nam nữ mới đến, ăn vận không hề tầm thường này.
“Tôi là chiến hữu của Lý Chí Huân và Hình Bân, đây là vợ của tôi.”
Nghe Chu