Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nàng Dâu Trọng Sinh

Nàng Dâu Trọng Sinh

Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1404 lượt.

, nắm chặt tay anh, cô kéo anh đi dạo dọc phố Vương Phủ Tỉnh, nhấm nháp thức ăn vặt, chẫm rãi trên con đường của thủ đô, mọi người ở đây chất phác, cuộc sống rộn ràng nhưng hiên tại trong hoàn cảnh chiến tranh cũng rất mẫn cảm. Chung Linh biết trận này kéo dài những mười năm, chết rất nhiều người. Chiến tranh rất là tàn khốc, khi đó có bộ phim truyền hình “ Vòng hoa núi Cao Hạ” rất được hoan nghênh. Đời trước, cô còn đang vụng trộm yêu đương cùng kế toán Vương, nào có quan tâm đến chuyện tiền tuyến, thậm chí cũng không để ý đến chuyện chồng đã lâu không có gửi thư về nhà, mãi đến khi trong quân gửi thư nói anh bị thương, muốn người nhà đi thăm , cô mới biết anh đi tiền tuyến, nhưng khi đó cô không đi, là bố chồng đi thăm, nói với mọi người cô còn trẻ, không làm chủ được cái gì, lại không dám để cô xa nhà.
Đêm cuối cùng trước khi ra về, Chung Linh không khác gì con chó nhỏ, chạy trước chạy sau thâm tình nhìn anh
“ Em muốn cùng đi vào sao?”
“ A!”. Chung Linh mặt đỏ bừng bước ra xa, đây là nhà vệ sinh nam mà! Bất tri bất giác đi đến nơi này thế mà anh không nhắc cô một câu, thật xấu xa! Nghe thấy tiếng cười của anh, thật sự là đáng giận! Trở lại phòng, anh nằm đổ trên giường, gối đầu lên hai tay. Chung Linh nằm ở trên người anh, lắng nghe tiếng tim anh đập, cô phải nhớ kĩ thanh âm này.
“ Anh!”
“ Sao?”
“ Anh…Bảo bối của em….”
Chấn động, anh cười kéo cô.
“ Gọi gì vậy? Nếu có người nghe thấy thì chê cười chết mất.” Nhưng mà khóe miệng nở nụ cười của anh đã phản bội anh.
“ Mặc kệ, khi nào không có người em cứ kêu anh là bảo bối của em đấy.”
Chung Linh cứ dính ở trên người anh như vậy, anh đúng là không nghĩ đến vợ yêu nhỏ bé của anh cũng có một mặt như vậy. Anh vuốt ve lưng cô, hy vọng có thể trấn an cảm xúc của cô.
“ Bảo bối…anh ra tiền tuyến cũng cần phải chú ý. Y tá nữ, chiến sĩ nữ, diễn viên, văn công nữ linh tinh đều phải bảo trì khoảng cách đấy.”
Chu Bảo Cương cười nhìn cô, nhìn đến nỗi cô thấy ngượng ngùng.
“ Em thì không sao cả, chỉ sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của anh thôi, sợ anh khiến những người đó thương tâm, dù sao thì anh đã có vợ rồi mà.” Chung Linh giấu đầu hở đuôi giải thích.
“ Trong đầu em nghĩ gì vậy?”. Anh thực sự bội phục vợ mình, đây là chiến trường, có phải đi du lịch đâu?
Kì thật Chung Linh không phải lo lắng điều này nhưng lo lắng thật sự trong lòng cô lại không dám nói ra.
“ Gì mà loạn tưởng chứ, khúc ca lãng mạn nơi chiến địa chẳng phải vẫn có đấy thôi! Mà anh lại “ sắc” như vậy… A…”
“ Em càng nói càng kì cục. Anh háo sắc khi nào?”. Anh xoay người chặn thân cô.
“ Sao lại không, mỗi lần nhìn thấy em, anh đều không phải… Vạn nhất lâu không có phụ nữ, khó bảo toàn không…umh…”
Người phụ này quả thật cần giáo huấn.Thế là một màn kích tình lại tiếp diễn.
Trong lòng Chung Linh âm thầm tính toán nhất định phải cho anh ăn no, đàn ông đều là sói đói háo sắc! Đong đưa thắt lưng, giữ nhịp tiết tấu, Chung Linh là có kinh nghiệm, biết vận động như vậy là rất mệt nhưng mà dùng lực eo không giống vậy, nhanh hơn rất nhiều, chỉ cần dùng ít lực là anh đã rên rỉ. Cô cảm thấy vô cùng thỏa mãn, giống như chính cô uống thuốc kích thích vậy, trước đây anh đều bày ra bộ dáng tự chế, chỉ có cô là không kìm giữ được mà vừa khóc vừa kêu, nhưng mà nhìn anh bây giờ không nhịn được mà rên, làm cho cô càng hưng phấn ra sức khống chế.
Chung Linh hi vọng lần này có thể mang thai, dù vậy cô cũng không dám ôm hi vọng nhiều. Thật sự là một đêm dài!
Ly biệt luôn là khổ sở, vô cùng khổ sở. Ánh mắt cô giống như có vô hạn nước mắt, đứng ở đài ngắm trăng nói lời tiễn biệt với anh và chiến hữu của anh. Người đến đưa tiễn rất nhiều, mọi người đều mặc quân trang, thực sự là nổi bật, nhưng càng nổi bật hơn là người vợ đang ôm anh thật chặt. Chung Linh lúc này cái gì cũng mặc kệ, chỉ ôm lấy anh, trong lòng nghĩ có thể ôm anh lâu thêm một giây thì càng tốt. Lý Chí Huân, Hình Bân còn có Ngô Chí Viễn và vài chiến hữu khác nữa đứng ở bên cạnh không biết làm như thế nào cho phải. Tuy rằng họ hâm mộ hai người vợ chồng ân ái, ghen tị Chu Bảo Cương, người này chẳng khác gì khối băng mà lại có người vợ xinh đẹp như vậy, kinh ngạc nhìn hai người một người đoan trang, một người nghiêm túc hào phóng mà lại buồn nôn đến thế nhưng ai cũng không có cười bởi vì hai người sắp phải chia lìa, còn có khả năng là vĩnh biệt.
“ Anh phải cam đoan là còn sống trở về , chỉ cần trở về là được, không viết thư cũng chẳng sao…”
Chu Bảo Cương lúc này cũng không có lời nào muốn nói. Tiếng loa thông báo cửa xe lửa đã mở, Chung Linh vừa bước vừa quay đầu lại nhìn anh. Lúc lên xe, hành lý đơn giản nhờ người khác đưa lên, tìm được chỗ ngồi rồi, cô vội vàng mở cửa kính, nhìn anh , vẫy tay với anh, cô biết anh cũng đang ẩn nhẫn. Không biết lần biệt ly này đến bao giờ hai người mới có thể gặp lại, không biết lần sau gặp là tình cảnh như thế nào. Anh cũng không vẫy tay với cô mà xoay nhanh người bước đi, bạn bè chiến hữu đi sát phía sau, Chung Linh vẫn cứ nhìn đến khi không thấy bóng dáng bọn họ.
“ Cô