pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nàng Dâu Trọng Sinh

Nàng Dâu Trọng Sinh

Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341451

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1451 lượt.

nh. Trời vào thu, hoa màu đã có thể thu hoạch, sắc vàng lấn sắc xanh. Chung Linh rất thích mùa thu, mùa của gặt hái, giống như cuộc sống lúc này của cô vậy, cũng đã đến lúc được thu hoạch rồi.
“Được, em nghe lời chị. Còn một chuyện này...” Nhìn dáng vẻ của Tiểu Vân, hẳn là chuyện gì đó khó nói.
“Em nói đi!” Chung Linh thắc mắc không biết đó có thể là chuyện gì?
“Thì là... Mạc Hoằng ... anh ta...” Vừa nghe thấy cái tên Mạc Hoằng, sắc mặt Chung Linh sa sầm, nhìn cũng biết là cô đang nổi giận. Nhưng mà, Lý Tiểu Vân cảm thấy vẫn nên nói ra.
“Chung Linh, thật ra em cũng không có ý gì khác, em thấy anh ta thật sự là rất thích chị. Mỗi khi đến nhà em đều muốn xem tấm hình chúng ta chụp chung.” Thời này, hình gia đình lồng kính là một món trang trí hết sức thịnh hành, hầu như nhà nào cũng có.
“Vậy thì sao? Chúng ta chẳng ai giúp được anh ta hết, nếu em vẫn xem chúng ta là bạn bè thì đừng để ý chuyện này quá, đừng có tâng bốc anh ta như một kẻ si tình vậy.”
“Ý chị là, anh ta không thích chị lắm à?” Lý Tiểu Vân dường như hiểu ra một chút.
“Ít nhất cũng không có nhiều như em tưởng tượng đâu. Thôi được rồi, không nhắc đến anh ta nữa, em chúc mừng chị có thai chưa đó?” Lúc gọi Lý Tiểu Vân đến cô đã nói trước chuyện này với cô ấy.
“Có gì mà chúc mừng chứ? Chúc chị từ một viên ngọc minh châu biến thành con mắt cá hả? Chẳng có gì đáng chúc mừng hết.” Thật ra Lý Tiểu Vân cũng đang rất mong được làm mẹ.
“Cái đồ vịt chết mạnh miệng.” (1) Chung Linh cười cô.
Chung Linh cũng không tiện giữ Lý Tiểu Vân ở lại mà để cho cô ra về, dù sao thì khu cô đang ở nghiêm hơn những khu khác rất nhiều.
Cuối cùng khi Chung Linh mang thai được hai tháng thì cô cũng đợi được chồng trở về. Trận chiến lần này không kéo dài lắm, xem ra phe ta sắp tuyên bố chiến tranh toàn thắng. Lúc sáng, Hàn Minh Minh chạy qua nói, “Các anh ấy về rồi”, làm Chung Linh ngây người ra một hồi lâu, cô có nằm mơ cũng không thấy chuyện này.
“Thật sao? Bây giờ đang ở đâu?” Chung Linh cực kỳ vui mừng, không biết anh có lành lặn không? Còn các chiến hữu của anh thì sao?
“Bọn họ đang ở bên đại đội, đại khái là họp tổng kết gì đó, chắc là sẽ về nhanh thôi.” Bụng của Hàn Minh Minh đã bắt đầu lộ rõ ra, người cũng mập lên. Còn bụng của Chung Linh thì có sờ cũng không thấy gì, nhưng đứa bé thì rất biết hành hạ cô. Đợi đến khi anh về, biết mình có thai, không biết anh sẽ như thế nào?
Chu Bảo Cương và các đội hữu của anh đều cảm thấy cực kỳ mỏi mệt. Việc giết chóc trên chiến trường không đơn giản như luyện tập hàng ngày, những trải nghiệm của họ cũng khó mà tưởng tượng ra được.
Vừa bước vào sân đã nhìn thấy cửa mở lớn.
“Về rồi à?” Chu Bảo Cương thấy vợ mình lại ốm đi, sắc mặt tái nhợt, dường như chỉ cần trận gió lớn một chút cũng có thể thổi cô bay mất.
“Em còn chưa khỏe hẳn sao? Sao sắc mặt xấu thế này. Em...” Chu Bảo Cương bắt đầu mắng yêu vợ, cứ như thể vì cô muốn anh đau lòng, nên mới để cho thân thể cô thành ra thế này vậy. Chung Linh cũng không thèm để ý tới cái dáng vẻ lóng ngóng khi anh thể hiện sự quan tâm với mình, cô cứ kéo thẳng anh vô trong nhà.
“Anh có khỏe không? Không bị thương chứ? Hả?” Chẳng có việc gì khiến cô lo lắng hơn chuyện này.
Chu Bảo Cương ôm siết vợ vào lòng, thật chặt, cảm nhận lấy cái sự chân thật này. Cuối cùng cũng về đến nhà rồi!
“Không sao, anh vẫn khỏe. Em ở nhà thế nào? Lo lắng lắm hả?” Chu Bảo Cương cũng biết, vợ anh ở nhà chắc chắn là luôn lo lắng không yên, nhưng, đã làm vợ của lính, chuyện này muốn tránh cũng không được.
“Đừng lo cho em, Vương Duệ và Châu Khải đều khỏe cả chứ?” Nếu như chiến hữu của anh có chuyện gì thì anh cũng không yên lòng được. Tình bằng hữu trên chiến trường là thứ tình cảm sâu nặng nhất mà.
“Đều không sao hết. Sau này có thể còn bận rộn hơn nhiều, có thể sẽ phải đi thường xuyên.” Chu Bảo Cương nằm trên giường, anh rất muốn được nghỉ ngơi thoải mái trong chốc lát, nên kéo lấy Chung Linh ôm siết vào lòng.
“Còn phải đi nữa à? Ý anh là anh còn phải ra tiền tuyến sao?” Vậy phải làm sao đây?
“Không phải, bọn anh phải đào tạo những gì, em không hiểu đâu.” Nhìn dáng vẻ là biết anh đã cực khổ biết bao nhiêu. Nhưng đối với Chung Linh mà nói, chỉ cần không phải ra tiền tuyến là được.
Vẫn là ở nhà thoải mái nhất, mùi hương quen thuộc, chăn mềm khô mát, không gian an tĩnh, khiến cho Chu Bảo Cương hoàn toàn buông lỏng, mơ màng chìm vào giấc ngủ.
“Anh, em có chuyện muốn.”
“Uhm...” Tiếp tục thiu thiu ngủ.
Chung Linh ngồi dậy, không biết nên bắt đầu thế nào.
“Em có thai rồi.” Chung Linh đợi phản ứng của chồng.
“Uhm...” Khoảng chừng mươi phút sau, Chu Bảo Cương mới ngồi bật dậy. “Em nói cái gì?” Có phải là mình vừa mới nằm mơ không vậy?
“Em có thai rồi.” Cái dáng vẻ này của anh sao không có chút gì vui mừng vậy?
“Không phải em lại loạn báo quân tình chứ?” Chu Bảo Cương e ngại lần này lại giống như lần trước. Chung Linh cũng mặc kệ anh.
“Thật hả? Là thật đấy hả? Bao lâu rồi? Hả em?” Nhìn anh có vẻ đã tỉnh táo lại rồi.
“Thật, em đi khám