Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nàng Dâu Trọng Sinh

Nàng Dâu Trọng Sinh

Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341486

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1486 lượt.

rồi, sắp được hai tháng rồi.” Chung linh vừa cười vừa nói.
“Là lúc anh đi em, sao em lại gầy đi thế này, không bị sao chứ?” Chu Bảo Cương thấy vợ tiều tụy hơn trước kia rất nhiều, cơ thể của vợ không có vấn đề gì chứ?
“Không sao, chỉ là dạo này ốm nghén dữ quá, qua vài ngày nữa sẽ ổn thôi.” Chung Linh rất hài lòng đối với biểu hiện của ông xã, cô biết rằng anh sẽ cực kỳ vui mừng mà.
“Không ngờ được là lâu nay không có chút tin gì, vậy mà trước khi anh ra đi lại có.” Chu Bảo Cương rạng rỡ nhìn bụng của vợ, thật không biết phải làm thế nào để thể hiện được niềm hân hoan của bản thân, thật giống như là đang mơ vậy. Anh nhẹ nhàng đỡ cô nằm xuống, nhìn cô âu yếm như thể cô là một món bảo bối dễ vỡ vậy.
Buổi tối, nhận thấy người nằm bên đang mơ thấy ác mộng, cô đau lòng nhìn chồng mình, đây chắc là di chứng sau chiến tranh để lại cho anh. Cô nhớ sau này những tin tức về cuộc chiến này đều ghi nhận đây là một cuộc chiến vô cùng khốc liệt, chiến đấu cực kỳ oanh liệt. Mặc dù anh là một người có tinh thần bất khuất nhưng những thương tổn do cuộc chiến này để lại cho anh, cô cũng không thể nào tưởng tượng ra nỗi?
Bây giờ Chung Linh vô cùng thoải mái, mỗi ngày đều được đối xử như một bà hoàng vậy. Chu Bảo Cương rất tranh thủ về nhà với cô, thái độ cũng cực kỳ dịu dàng, hơn nữa chuyện ăn uống của cô anh cũng cực kỳ để ý. Nhưng Chung Linh quả thật lực bất tòng tâm. Ai mà không biết thời điểm này sức khỏe của người mẹ rất quan trọng, nhưng mà quả thật là cô ăn không vô. Cô còn nhận ra bản thân mình dạo này rất mít ướt, hở một chút là rơi nước mắt, rất dễ xúc động. Chỉ cần chuyện bé bằng móng tay cũng có thể khiến cho cô chảy nước mắt ngon ơ. Lần trước khi Chu Bảo Cương về nhà, nhìn thấy vợ khóc khiến anh hốt ha hốt hoảng, hỏi ra mới biết thì ra là Đại Nha làm nũng với cô. Vì chuyện này mà Chu Bảo Cương đã thầm trách Vu Nhã Tĩnh gián tiếp khiến cho vợ anh phải khóc.
Dù ai ai cũng rất cẩn thận đối xử với Chung Linh nhưng vẫn có người chọc cho cô khóc. Người đó chẳng ai xa lạ, chính là Chu Bảo Cương.
Chuyện là, cô nàng Minh Minh hay mơ mộng tặng cho Chung Linh một cái bình hoa rất đẹp, nhưng vào thời này thì đi đâu mà kiếm ra hoa tươi chứ? Vì thế cái bình hoa xinh đẹp kia chỉ có thể an phận làm một vật trang trí bình thường, không cách nào mà phát huy được công dụng của nó. Một hôm, Chung Linh cũng chỉ tùy tiện nói một câu, nếu như có hoa cắm thì hay biết mấy.
Chỉ như thế, Chu đội trưởng cực kỳ thương yêu vợ như lãnh được thánh chỉ. Một hôm khi trở về từ buổi huấn luyện ở dã ngoại, anh thật sự mang về cho vợ một bó hoa lớn. Kỳ thực thì cũng chỉ là mấy loại hoa dại màu vàng bình thường thôi. Anh len lén giấu trên xe, khi về tới nhà liền trực tiếp đem về giao cho vợ.
Chung Linh nhìn qua một cái liền sửng người, thiệt chẳng thấy ai đem hoa dại đi tặng, mà còn là hoa vàng nữa chứ. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt ngại ngùng của chồng, cô cũng không dám chọc anh, chỉ mỉm cười nhận lấy, còn vui mừng cảm ơn anh. Nói sao thì, hành động này của anh rất đáng được khuyến khích mà.
Vì thế, Chu đội trưởng của chúng ta đi đã họp với tâm trạng như đang trên mây.
Một tiếng đồng hồ sau anh về nhà. Tiếng xe Jeep kéo Chung Linh từ trong giấc ngủ trưa dậy.
“Aa..” Tiếng thét chói tai làm cho anh lao như bay vào trong phòng.
“Chuyện gì vậy?” Anh nhìn quanh thấy trong phòng không có gì khả nghi cả.
Chung Linh chỉ tay lên ghế và tường, run rẩy không thốt ra được tiếng nào.
“A... là sâu lông.”
Chung Linh nhìn lên bức tường nhà mình, lại liếc qua chiếc bình hoa đang bày trên bàn, thấy trên đó còn có hơn chục con sâu loại này, cả người không kiềm chế được mà da gà da vịt nổi hết cả lên. Cô cực kỳ sợ những thứ mềm mềm không xương sống như thế này.
“Đánh chết nó, nhanh lên!” Lần đầu tiên Chung Linh nói chuyện lớn tiếng như vậy với Chu Bảo Cương.
“Được, được rồi, em đừng sợ!” Vị lính đặc chủng Chu đội trưởng của chúng ta quả đúng là có tố chất đặc biệt, xông vào chiến đấu cực kỳ nhanh lẹ.
Nhìn thấy mấy con sâu đó một chốc đã biến thành một đám nhầy nhầy nhụa nhụa, cô không thể nào kiếm chế bản thân mình, bắt đầu nôn khan.
“Ọe”
Chu Bảo Cương thấy vậy, lao vội đến bên thì bị cô ngăn lại.
“Anh xem kỹ lại xem, những chỗ khác còn không vậy? Mau lên đi” Cái sự chững chạc của một phụ nữ năm mươi tuổi của Chung Linh đã bị đánh bay mất, giờ nhìn cô chẳng khác một đứa bị tâm thần là mấy.
“Hết rồi, không còn nữa, bảo đảm là hết sạch rồi. Không biết mấy con sâu từ đâu đến vậy kìa?” Sao mà trong phòng lại xuất hiện thứ này chứ? Cây cối ở khu đóng quân này đều phun thuốc hết rồi mà!
“Còn nói nữa, là tại anh hết, là từ trong bó hoa anh tặng đó.” Chung Linh cảm thấy như mình vừa thoát khỏi một kiếp nạn lớn, cũng chẳng lo lắng đến mặt mũi gì nữa, cứ thế mà khóc lớn.
Chu Bảo Cương thấy thế tay chân lại bắt đầu luống ca luống cuống, nhanh chóng đem bó hoa gây chuyện kia đi vứt. Lúc quay lại, nhẹ nhàng ôm lấy vợ mình an ủi.
“Được rồi, qua rồi, đều tại anh hết, được chưa? Em đừng có khóc nữa, như vậy sẽ khôn


80s toys - Atari. I still have