Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341462
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1462 lượt.
, không được chỗ nọ... Nhưng còn Hòa Thân thì sao? Khi vua hỏi hắn A Quế là người như thế nào, hắn ta liền khen A Quế là một vị mãnh tướng, vị trung thần mà xưa nay hiếm thấy. Như vậy, trong lòng Càn Long sẽ có loại suy nghĩ gì nào? Tất nhiên là cái kẻ không nói xấu người khác kia phải tốt hơn rồi! Chung Linh không muốn biến thành một đại gian thần giống như Hòa Thân, nhưng từ trong câu chuyện trên cô rút ra được một đạo lý, nếu như đi nói xấu người thì những người khác cũng sẽ chẳng nói điều gì tốt đẹp về mình, thậm chí có khi còn bị phản ngược lại chính mình. Chung Linh không muốn vì quan hệ mẹ chồng nàng dâu mà ảnh hướng đến tình cảm vợ chồng của cô và anh, chỉ có thể thở dài một tiếng.
Mẹ chồng nằm bên cạnh ngủ rất say, còn ngáy khá lớn tiếng. Chung Linh khẽ trở mỉnh, nằm ngửa mặt lên, nhờ vào ánh sáng trăng mờ mờ mà cô nhìn thấy bộ quân phục của chồng đang treo trên tường. Hiện nay anh đã có nhiều thành tích to lớn. Ở cái thời đại mà thăng cấp còn phải xét đến lý lịch các đời như bây giờ, mà anh đã thăng được lên chức vị hiện tại quả thực chẳng dễ dàng gì, tất cả đều đánh đổi từ mồ hôi và máu tươi của anh, phải dùng thực lực mà nói chuyện. Chung Linh ủng hộ anh. Chính cô cũng là vì khí chất quân nhân trên người anh mà sùng bái anh, yêu thương anh đấy thôi. Dù cho anh không trở thành tướng quân thì trong lòng cô, anh vẫn là người tốt nhất. Không phải là không nên để cho vị anh hùng như thế bị vấy bẩn bởi thế tục hay sao? Vì thế, Chung Linh quyết định sẽ nhẫn nại, và cô cũng tin tưởng rằng, sự nhẫn nhịn này của cô tất sẽ nhận được hồi báo.
“Nhưng khi còn ở quê, mẹ và vợ anh sống rất hòa hợp với nhau mà, ở đây...” Tuy rằng Chu Bảo Cương là một thiên tài quân sự, nhưng chuyện giữa mẹ chồng nàng dâu dù thế nào anh cũng không thể nào hiểu được.
“Lúc đó là vì không có anh ở bên cạnh, hai người họ phải dựa vào nhau, tương thân tương ái, nên quan hệ tất nhiên là tốt đẹp. Nhưng ở đây, có anh bên cạnh, vấn đề nảy sinh là, anh coi trọng ai hơn.” Châu Khải là một người khá tinh ý, nếu không thì cũng sẽ không nghĩ đến những chuyện này.
Nghe Châu Khải nói như thế, Chu Bảo Cương cũng không cố chấp giữ lấy dự định của mình nữa.
Chủ đề nói chuyện trong nhà bếp cũng là vấn đề này.
“Sao rồi? Em nói không sai chứ hả?” Dù cho Vu Nhã Tĩnh không nhắc nhở cô thì Chung Linh cũng không muốn tự nguyện ở chung với mẹ chồng một lần nữa, nhưng ở nông thôn có câu “Nuôi con dưỡng già”, Chu Bảo Cương lại là con trai, chuyện chăm sóc cho cha mẹ già tất nhiên phải là họ. Nếu như nói với chồng mình những câu như thế, thì hậu quả sẽ ra sao?
“Chả sao cả, đừng có nghĩ nhiều, chị vẫn làm chủ được mọi chuyện, Cha mẹ chồng đối xử với chị rất tốt, chị thật rất khó mở miệng.” Chung Linh biết hai người già bên Chu gia rất thương con trai, từ khi Chung Linh nhắc đến việc đi tùy binh là cô đã nhận thấy rõ ràng. Cha chồng cũng đã nói giúp cô để cô có thể nhận được phần lợi nhuận chính đáng thuộc về mình, dù cho người ở bên chăm sóc cho ông là Chu Bảo Cầm, chị chồng cô.
“Chị không nói à?” Hàn Minh Minh sốt ruột thay cho Chung Linh.
“Không thể nói, nói ra chẳng có gì hay ho, chị vẫn có thể chịu được.”
Nghe Chung Linh nói thế, Vu Nhã Tĩnh và Hàn Minh Minh chỉ còn cách ngậm miệng, Chung Linh thật đúng là người thích chịu khổ, chết còn muốn sỉ diện.
Thực ra trong lòng Chung Linh đã có suy tính, dù ai làm con dâu đi chăng nữa thì cũng không thể nào mở miệng đuổi người đi được.
Mấy người phụ nữ sau khi làm xong việc ở dưới bếp, đi vào phòng cùng ngồi nói chuyện. Khi nhắc đến đứa cháu sắp ra đời của mình, bà Phùng Trân liền có dịp mở máy hát.
“Đúng rồi, suýt nữa thì mẹ quên mất, những thứ này mẹ để chung với quần áo mang đến, mẹ thật đãng trí, quên lấy chúng ra.” Bên trong cái bọc nhỏ đều là thứ này, đa số là màu hồng.
“Nhưng làm thế nào?” Hàn Minh Minh hơi kinh ngạc, nhìn cách ăn mặc và cuộc sống của Chung Linh, còn cả người mẹ chồng và anh rể này nữa, thế nào cũng không cảm thấy gia đình họ nghèo khó? Sao lại có thể cho đứa cháu vàng cháu bạc mặc những thứ quần áo tệ thế này?
Chung Linh cũng nhìn thấy, trong lòng như hóa đá. Cô biết ở nông thôn có tục cho trẻ con mặc quần áo cũ, nhưng những thứ mà mẹ chồng mà đến... những bộ đồ màu hồng nhỏ xíu, cổ áo cũng đã bị sờn rách hết, trên quần áo còn có miếng vá lớn cỡ bàn tay, thậm chí còn có vết ố sữa không biết để từ năm tháng nào tới bây giờ! Bà Phùng Trân vừa mở ra, miếng tả lót bên dưới cũng lộ ra hết, bên trên cũng có mảnh vá. Không được! Những thứ quần áo như thế này tuyệt đối không thể mặc trên người con của cô được! Có chết cũng không được! Chung Linh hết cách, đành liếc nhìn chồng mình.
Dường như là cảm nhận được sự cầu cứu của vợ, Chu Bảo Cương liền hỏi mẹ, “Mẹ à, những thứ này mẹ từ đâu có vậy?” Anh cũng chẳng thích thú gì. Mình chỉ có một đứa con, tất nhiên phải cho nó những thứ tốt đẹp nhất, cố gắng hết khả năng của mình chứ.
“Mẹ chẳng dễ dàng gì từ trong thôn mà xin được đấy, trẻ con mặc vào thì sẽ khỏe mạnh, không bị bệnh.”
Trong lòng Chung Li