Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.

ọt ngào như này lắm đó.”
Khoé miệng Vệ Bắc co giật: “Tôi đi học đây.” Nói xong, cậu quay người rời đi.
Tiết Nhiên Nhiên cuống cuồng đứng ở phía sau hô to: “Này, cậu không thể không biết tiếp thu như thế! Tôi có kinh nghiệm rồi, nghe tôi sẽ không hỏng việc đâu!”
Chưa cần nói đến chuyện Vệ Bắc có chịu nghe lời của Tiết Nhiên Nhiên hay không, dù thế nào đi nữa thì lần này cậu cũng đã chọc giận Diệp Sơ rồi.
Diệp Sơ không hề nói chuyện với ai.Lâm Mậu Mậu cứ lân la bắt chuyện cũng không hề thu hút được sự chú ý của Diệp Sơ. Đến giờ tan học, Lâm Mậu Mậu đành phải buông tha cho cô.
“Này, xem ra lần này lớp trưởng thực sự bị người ta chọc giận rồi!” Cô thở dài.
“Tức giận gì thế?” Triệu Anh Tuấn không hiểu.
“Còn gì có thể tức bằng việc nhìn thấy bạn trai cũ đứng cạnh một cô gái xinh đẹp như thế chứ? Cậu nhìn nữ sinh đứng bên cạnh anh chàng họ Vệ kia xem, vóc dáng thanh mảnh, gương mặt lại xinh đẹp, ngay cả giọng nói cũng vô cùng dịu dàng nhỏ nhẹ… Chẹp chẹp chẹp, thật tức giận đó!”
“Bộp!”
Diệp Sơ cất hết sách vở vào cặp sách, rồi đeo lên vai ,chỉ nói một câu: “Tớ về đây.” Sau đó cô đi thẳng ra khỏi lớp học, không hề quay đầu, để lại Lâm Mậu Mậu và Triệu Anh Tuấn ngồi nhìn nhau.
Diệp Sơ ngồi trên xe buýt về nhà, trong suốt chặng đường lòng cô vô cùng buồn bã. Cô không sao hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra với mình nữa.
Nhưng dù sao thì cô cũng chẳng có cảm tình với bạn nữ quấn quýt bân cạnh Vệ Bắc kia. Cô vẫn chưa nhận ra được rằng cô đã bắt đầu thích cái tên nhóc hay bắt nạt mình mất rồi.
Thế nên Diệp Sơ tự quy hết nỗi buồn bực ngày hôm nay là vì kết quả thì của cô không tốt, sợ về nhà cha mẹ cô đau lòng.
Cô cứ thế buồn bực suốt quãng đường, cuối cùng khi về đến nhà, mở cửa ra thì cô phát hiện trong nhà có chút kì lạ.
Cô rất nhanh nhận ra điều bất thường, hình như không thấy A Bảo chạy ra đón cô như thường ngày, thế nên cô hỏi mẹ: ”Mẹ à, A Bảo đâu rồi?”
Lưu Mỹ Lệ từ trong nhà đi ra, sắc mặt bà có chút căng thẳng: “A Bảo à? A Bảo nó….Được dì của con đưa nó về quê rồi….”
“Cái gì cơ ạ?” Diệp Sơ giật mình, cô mơ hồ nhận ra điều gì đó: “Mẹ, rốt cuộc A Bảo làm sao rồi?”
“Nó không sao cả, dì của con thích A Bảo, nên mang nó về quê chơi thôi….”
“Mẹ, có phải đã có chuyện gì xảy ra với A Bảo rồi đúng không? “ Diệp Sơ cắt đứt lời mẹ , nét mặt của cô rất nghiêm túc, chắc chắn đã phát hiện ra điều gì rồi.
Thấy không thể nói dối được nữa, Lưu Mỹ Lệ lúc nãy mới thở dài, chậm rãi nói: “Diệp Tử à, con cũng đừng quá buồn. Thực ra chó cũng giống con người, nhiều tuổi quá rồi thì sẽ….sẽ…” Bà nói đến đây thì không sao nói tiếp được nữa, hốc mắt liền đỏ lên.
Mặc dù cô đã đoán trước được , nhưng khi nghe chính miệng mẹ nói ra, Diệp Sơ vẫn cảm thấy choáng váng, trong lòng trống rỗng.
A Bảo… đã chết rồi sao?
Sự việc này xảy ra quá đột ngột, mặc dù trong lòng Diệp Sơ cũng hiểu, một con chó sống lâu như thế cũng không phải chuyện dễ.N hưng khi biết được tin nó chết, trong lòng Diệp Sơ như bị ai đó đánh mạnh.
Cô còn nhớ, lúc cô ba tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy nó.Khi đó nó mới lọt lòng mẹ, mắt còn chưa mở, cả người nó ướt nhẹp trông như quả cầu thịt.
Sau khi lớn hơn một chút, nó đã biết chạy thì lại sang sân nhà bà Hàn đuổi gà.
Rồi đến khi Thẩm Nam Thành đi, để A Bảo lại cho cô, con chó này đã trở thành một thành viên trong gia đình. Mỗi ngày họ ăn cơm, chú chó nhỏ nghịch ngợm kia cũng ở dưới cái bà năn nhìn chăm chú.
Và rất nhiều năm sau đó, đến giờ tan học, A Bảo luôn lao ra đón cô đầu tiên….
Diệp Sơ ngơ ngẩn đứng đó thật lâu. Những kí ức cùng A Bảo như một cuốn phim chậm rãi lướt qua trong đầu cô
Khoảnh khắc đó, Diệp Sơ của tuổi mười bảy, lần đầu tiên cô đã cảm nhận được sự mong manh của mạng sống
.Năm tháng mang đi tuổi thơ và cũng mang đi người bạn thân thuở thơ ấu của cô.Mặc dù nó chỉ là một con chó, không biết nói chuyện, nhưng trong lòng Diệp Sơ, thì nó còn thông minh hơn rất nhiều người.
Cô xoay người, nhàn nhạt nói: “Con đi ra ngoài một chút.”
“Này, Diệp Tử!” Lưu Mỹ Lệ sợ con gái không chịu nổi điều này, bà vội vàng chạy theo.
Diệp Kiến Quốc ở phía sau kéo bà xã lại: “Để con một mình cũng được, nó vẫn còn nhỏ. Cuộc sống sau này còn dài, sớm muộn gì nó cũng phải tự mình đối mặt với mọi chuyện.”
Nghe ông xã nói thế… Lưu Mỹ Lệ cũng không đuổi theo nữa. Bà nhìn bóng dáng con gái khuất sau hành lang liền thở dài.
Không khí vui vẻ trong gia đình, vì chuyện cái chết của A Bảo, lần đầu tiên một bầu không khí đau thương bao trùm cả nhà.
Diệp Sơ không nhớ mình đã đi xuống dưới nhà như thế nào, cả người cô run rẩy, hốt hoảng. Trong ngực như có một cái gì đó chặn lại, khiến cô nghẹt thở muốn vẫy vùng, nhưng cô không biết làm thế nào để thoải mái hơn.
Sắc trời ngày càng tối, sự u ám như bao trùm khắp bầu trời, giống hệt như tâm tư của cô lúc này.
Diệp Sơ cứ đi không có mục đích.Nỗi buồn trong lòng càng tăng lên, cô không nhịn được mà đi nhanh hơn, muốn bỏ lại cái cảm giác khó chịu kia. Trong lúc đó, phía sau có một người đang đi đến, tình cờ v