Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Này! Mau Buông Cô Ấy Ra

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.

“Ấy, các bạn cũng làm gì vậy? Mau khiêng nốt cái bảng để lát nữa còn đi học! Mau lên!”
Cô nói như thế, lại có mấy người lưu luyến không muốn đi.
Tiết Nhiên Nhiên xấu hổ, định nói thêm thì Vệ Bắc lại quát to: “Nhìn cái quái gì hả? Rảnh việc thì đi làm bài tập đi!”
Tiếng nói vừa dứt, mọi người tán loạn như chim.
Tiết Nhiên Nhiên đứng đó cười méo mó, cậu em này thật hổ báo!
Sau khi mọi người tản ra, ở bên kia Vệ Bắc vẫn còn đang nắm chặt tay Diệp Sơ không chịu buông ra.
“Tại sao lại chọn ban tự nhiên hả?” Cậu hỏi.
Diệp Sơ bị lôi kéo đến đau nhức, cô tức giận hỏi: “Cậu quản cái gì hả?”
“Vậy thì người nào quản được hả? Là thằng kia sao?” Cậu giơ tay chỉ về phía Lâm Mậu Mậu.
Lâm Mậu Mậu vẫn nhớ bài học lần trước nên lúc này không dám làm bừa nữa. Cô vỗ ngực thẳng thắn: “Cậu đừng hiểu lầm, tớ là con gái, thật sự là con gái đó! Không tin thì cậu nhìn đi, tớ có ngực đây này!”
Triệu Anh Tuấn vội vàng kéo cô sang một bên: “Cậu đừng có nói nhiều làm gì, càng nhìn càng không tin.”
Lâm Mậu Mậu: “…”
Tiết Nhiên Nhiên đang đứng ở bên, thấy tình hình không ổn, cô vội vàng đến khuyên giải: “ A Bắc à, cậu bình tĩnh chút đi, trước tiên cứ bỏ tay ra đã.”
Nếu là người khác nói như vậy, Vệ Bắc đã quát tháo đuổi đi chỗ khác rồi đấy. Nhưng nghĩ đến cô ấy là bạn gái của người anh em thân thiết, nên cậu đành nhẫn nại nói: “Chị à,chuyện này không sao đâu, chị không cần nhúng tay vào.”
Tay Diệp Sơ còn đang đau muốn chết, lại nghe thấy Vệ Bắc điềm đạm nói chuyện với cô gái tóc dài kia. Không hiểu sao, trong lòng cô bỗng nảy sinh hờn dỗi, cho nên cô dã làm một chuyện không ai ngờ được.
Cô… cô nhấc chân đá mạnh vào chân Vệ Bắc!
Trong khoảng khắc, cả thế giới đều im lặng.
Lâm Mậu Mậu trợn tròn mắt.
Triệu Anh Tuấn cũng trợn tròn mắt.
Ngay cả Tiết Nhiên Nhiên cũng không thể tưởng tượng nổi mà trợn tròn mắt.
Vệ Bắc cong người lại, sắc mặt của cậu trắng bệch rồi lại tái mét, hết tái mét lại chuyển sang xám xịt, hết tối sầm sầm thì lại trắng bệch.
Thật lâu sau này, chờ đến khi cậu ăn sạch cô nhóc mập này vào bụng, cũng rửa sạch nỗi nhục khi đó, nhưng khi nghĩ lại chuyện này, cậu vẫn cảm thấy rất…rất… đau
Diệp Sơ sau khi thực hiện cú đá kia, cô cũng ngờ rằng ngay ngày hôm sau tin đồn vô cùng hay ho đã lan truyền khắp toàn trường như thuỷ triều nối đuôi nhau đập vào bờ.
Nhưng trong giờ phút này, người trong cuộc là cô cũng vẫn chưa nhận được mức độ nghiêm trọng của việc mình vừa làm. Cô lùi về phía sau mấy bước, lại thấy Vệ Bắc không có ý đuổi theo, thế là cô xoay người bỏ chạy. Đám người ở lại muốn cười mà không dám cười vì sợ Vệ Bắc tức lên lại giận cá chém thớt.
Thế nên tất cả đều che miệng cười trộm chỉ còn mỗi Vệ Bắc với sắc mặt đen thui đứng đó. Tiết Nhiên Nhiên cũng nhịn cười đến nội thương.
Nhưng dù sao Tiết Nhiên Nhiên cũng là “tiền bối” rồi, cũng phải có chút tự chủ hơn chứ. Cho nên cô cố gắng bình tĩnh lại, dè dặt hỏi han: “A Bắc, cô bé vừa rồi….. cậu quen sao?”
Vệ Bắc đang rất bực tức chỉ muốn lớn tiếng quát: “Liên quan quái gì đến chị!” Nhưng suy xét lại thân phận đối phương, cậu chỉ đành ừ một tiếng.
“Cậu…thích cô ấy à?”
Sao tôi lại thích cái con nhóc mập kia được chứ? Khi nghĩ lại trong đầu một lần nữa, cậu đành ừ một tiếng.
“Vậy sao cậu không đuổi theo ?” Tiết Nhiên Nhiên hỏi tiếp.
Lúc này, Vệ Bắc cuối cùng cũng không nhịn được: “Đuổi theo sao? Đuổi thế nào được đây? Chị xem tính tình của cô ấy kìa!” Cậu nói xong, không biết tại sao trong lòng cậu lại cảm thấy rất đau.
Tiết Nhiên Nhiên lau mồ hôi: ”Đuổi theo cô ấy thì chắc chắn là có thể đuổi kịp rồi, nhưng điều quan trọng là cậu phải có phương pháp đúng đắn……”
“Phương pháp gì cơ?” Giọng điệu Vệ Bắc cũng đã tốt hơn một chút.
“Phương pháp đó chính là….” Tiết Nhiên Nhiên cố tình kéo dài chữ cuối, thấy vẻ mặt Vệ Bắc tỏ ra sốt ruột , lúc này cô mới tiếp tục nói: “Đầu tiên, cậu không thể hung dữ với cô ấy!”
“Tôi hung dữ với cô ấy chỗ nào chứ?”
“Cậu như thế mà nói không hung dữ sao hả?” Tiết Nhiên Nhiên hít vào một hơi: “Cái thái độ này của cậu, đừng nói là đi theo đuổi con gái, cậu có mang đi tán tỉnh heo, thì nó cũng chẳng thèm để ý đến cậu đâu.”
Vệ Bắc: “…”
Thấy Vệ Bắc im lặng, Tiết Nhiên Nhiên tiếp tục nói: “Ngoài việc cư xử dịu dàng ra, thì cậu còn phải săn sóc cô ấy. Phải hỏi han ân cần, phải quan tâm chu đáo, phải một lòng thuỷ chung. Con gái là một loài động vật rất nhạy cảm. Đôi khi một câu nói của cậu khiến cô ấy buồn, nhưng lại có những việc rất nhỏ sẽ khiến cho cô ấy ghi nhớ suốt đời.”
Hỏi han ân cần ư? Quan tâm, săn sóc chu đáo sao? Vệ Bắc híp mắt: “Tôi phải đi học rồi.”
“Ấy, cậu đừng đi.” Tiết Nhiên Nhiên kéo cậu lại: ”Nếu những việc này cậu thật sự không làm được, vậy thì cậu cũng nên nói những lời có cánh một chút.”
Vệ Bắc dừng bước: “Lời có cánh là cái gì?”
“Lời có cánh chính là khen cô ấy, khen cô ấy xinh đẹp, giọng nói vừa dễ nghe lại còn khí chất…. Cậu cứ nói mấy câu nghe êm tai một chút là được. Dù sao thì con gái cũng rất thích nghe những lời ng