Tác giả: Real Vân Thượng
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341203
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1203 lượt.
, nghĩ ngợi rồi bỗng nhiên nói: “Nếu là ở thành phố Tân Hải thì tốt, em có thể tự mình vào bếp, có người nói tay nghề nấu ăn của em không tồi”.
“Ai nói?”
“Lão đầu tử, ồ, ông ngoại của em.”
“Vậy mà cũng tính sao.” Kỳ Dục cười khểnh, lại gắp một miếng xíu mại cho vào miệng.
Tư Ngôn bị đả kích, tức tối hỏi anh: “Vì sao không tính? Anh không tin em biết nấu ăn sao?”.
“Ừm, tuyệt đối không tin.” Kỳ Dục cố ý cúi đầu ăn một miếng cháo, giấu kín nụ cười nơi khóe môi.
“Nói anh không tin, đợi sau khi về Tân Hải em sẽ để cho anh chứng kiến tay nghề của em!” Tư Ngôn nhìn anh đưa tay trái ra, nắm tay quyết tâm, cô muốn tuyên thệ, nhưng không ngờ lại bị Kỳ Dục nắm lấy, sau đó bị anh kéo lại đặt lên chân anh.
Anh khẽ liếc cô: “Em không đói sao?”.
Tư Ngôn mím môi, nụ cười giấu thế nào cũng không giấu nổi, bàn tay bị anh nắm chặt dần ấm lên, cô đương nhiên gật đầu: “Ăn chứ, vì sao không ăn?”. Nói rồi, cô dùng tay phải không bị anh giữ chặt, từ từ ăn đồ trước mặt, nhưng ánh mắt thế nào cũng không rời khỏi Kỳ Dục.
Ăn hết một bát cháo, dạ dày của cô ấm lên, nhưng sự ấm áp của tay anh, không chỉ làm ấm tay cô mà còn làm ấm cả trái tim cô. Tư Ngôn cảm thấy lúc này lồng ngực cô căng tràn, đập thình thịch khiến cô vô cùng an lòng, trái tim luôn trôi nổi vô định cuối cùng cũng dừng lại rồi, vì người đàn ông trước mặt, cô cam tâm tình nguyện cắt bỏ đôi cánh của mình, từ nay về sau đơn độc ở bên anh, cảm nhận hỉ nộ ái ố của anh, chia sẻ mọi tình cảm của anh.
Khi quay về bệnh viện, đèn đường đã được bật sáng, Tư Ngôn đẩy Kỳ Dục đi trên lề đường, từng bước từng bước chậm rãi, cô không nhìn được biểu cảm của Kỳ Dụcanh, nhưng chưa bao giờ lại thấy an lòng như vậy, vì cô biết, biểu cảm của anh không còn lãnh đạm nữa, vì trong lòng anh đã có cô.
An lòng, đó là trở về.
Tầm nhìn của Tư Ngôn bị lưỡi mũ ngăn cản, bất giác đưa tay lấy xuống, sau đó nhìn từ phía sau Kỳ Dục, hỏi: “Kỳ Dục, anh thích em không?”.
Kỳ Dục không nói gì, đúng hơn là anh không biết phải nói gì, những lời tình tứ, đối với kẻ làm “hòa thượng” hai mươi mấy năm như anh mà nói vẫn có chút khó khăn.
“Bỏ đi, coi như em chưa hỏi.” Tư Ngôn trùng mắt xuống, thực ra cô còn truy hỏi gì chứ? Anh không phải đã dùng hành động chứng mình rồi sao?
“Anh hy vọng em luôn ở bên anh, hơn nữa chỉ là em.” Kỳ Dục thấy thái độ của Tư Ngôn dường như hơi trùng xuống, liền vội nói:, “Tư Ngôn, em chỉ cần biết điều này là được!”. Anh đương nhiên cũng biết chuyện được mất, bất đắc dĩ bật cười, tình yêu quả nhiên khiến con người ta đầu óc choáng váng, rối loạn.
Tư Ngôn cười, mắt cong cong giống như ánh trăng lưỡi liềm trên bầu trời lúc này vậy, cô cúi thấp người xuống, ôm lấy Kỳ Dục từ phía sau, đầu đặt lên vai anh, môi chạm vào tai anh, cô hôn nhẹ lên thùy tai của anh, nói: “Em thích anh, Kỳ Dục, em chỉ thích anh”. Thế giới này, em chỉ thích anh, không có bất kỳ ai khác nữa.
Kỳ Dục khẽ nhếch môi, đưa tay chạm lên má cô, đồng thời ngẩng đầu, hôn lên làm môi nhỏ nhắn của cô, ngậm chặt, dùng môi tinh tế tỉ mỉ quét qua làn môi cô, sau đó từ từ tiến sâu.
Vừa hôn, Tư Ngôn thở hồng hộc dựa lên vai anh, mang theo ánh mắt có phần trách mắng trong trẻo nhìn anh.
Lồng ngực Kỳ Dục nghẹn lại, đưa tay che vào mắt cô, sau đó anh quay đầu lại, khống chế giọng nói dâng trào của mình: “Về bệnh viện thôi”.
Tư Ngôn cười hi hi chạm vào tay anh, cầm tay anh đang để trên mắt mình xuống, đặt lên môi khẽ hôn một cái, sau đó mới thẳng người lên, tiếp tục đẩy xe lăn.
Sau khi mối quan hệ của hai người được xác lập, tâm tình Tư Ngôn rõ ràng vui vẻ hơn rất nhiều, mà sự biến đổi này, Tư Thiều đương nhiên không thể bỏ qua, đến Tư Niên ở tận thành phố Tân Hải xa xôi cũng phát hiện ra, chỉ có thể trách tâm tình của cô đều có thể từ lời nói mà nghe ra.
Tư Niên trong điện thoại hỏi cô có phải đã có bạn trai, Tư Ngôn cũng không giấu, thẳng thắn nói đợi cô về Tân Hải thì sẽ để lão đầu tử yêu quý nhất xem mặt.
Vết thương của Kỳ Dục cũng đã tương đối ổn định, đã có thể tháo bột, sau khi đó lại làm một số kiểm tra, xác định không còn vấn đề gì nữa cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm. Vốn phải tiếp tục dưỡng thương, nhưng vì bộ phim Trượng kiếm đã đợi anh hơn một tháng, cho nên anh không có ý định tiếp tục phí phạm thời gian để nghỉ ngơi, có điều vì hơn một tháng không đi lại cho nên cơ thể có phần yếu đi, cần phải phục hồi sức khỏe mới có thể khôi phục lại trạng thái bình thường.
Vì Kỳ Dục muốn mau chóng quay lại trường quay cho nên anh sử dụng chế độ tập cường độ cao để phục hồi mà bác sĩ không thể nào đưa ra., Tư Ngôn luôn ở bên anh, mỗi khi nhìn thấy anh đi trên đường không vững, cắn răng chịu đau, cô chỉ có thể kìm chế không nhìn, quay đầu lặng lẽ lau nước mắt.
Ý chí của Kỳ Dục vô cùng lớn, chỉ qua mấy ngày anh đã phục hồi tương đối liền quay về trường quay.
Nhân viên hậu trường đối với sự quay về của Kỳ Dục thì vô cùng hoan nghênh, để chào đón anh, sau khi tổ chức họp báo còn làm một bữa tiệc tẩy trần, mọi người đều tham dự.
Mối quan hệ của anh và Tư Ngôn tro