Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy Chồng

Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy Chồng

Tác giả: Real Vân Thượng

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341322

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1322 lượt.

iọng lên tiếng hỏi:, “Là vì cô ấy ta sao?”.
Kỳ Dục đương nhiên biết cô ta trong lời nói của cô là ai: “Không liên quan đến cô. Hướng Vãn, tôi biết cô vì tôi mà làm rất nhiều việc, cô có cuộc sống của riêng mình, cô ấy là em gái của tôi, tự tôi chăm sóc cô ấy là được rồi.”. Nói xong, anh gọi điện thoại cho Trình Hải An, nói anh ta hãy đến bệnh viện.
“Nếu cô thực sự vẫn muốn giúp tôi, có thể cùng Trình Hải An đưa A Sênh về thành phố Tân Hải không? Tôi sẽ dặn người sắp xếp trị liệu tốt nhất.”
Hướng Vãn biết bản thân không còn cách nào thay đổi suy nghĩ của Kỳ Dục, nên cũng không muốn nói thêm nữa.
Trình Hải An rất nhanh có mặt, sau khi biết mọi sự rất vui vẻ đồng ý thay Kỳ Dục làm những việc này, chỉ là vì cô Tiêu Sênh này vẫn chưa quen với mọi người cho nên chỉ có thể để Hướng Vãn cùng đưa đi.
Nhìn ba người rời khỏi phòng bệnh, Kỳ Dục từ từ thở phào nhẹ một cái, dường như áp lực luôn đè lên anh, ép tới mức anh không có cách nào hô hấp, gánh nặng cuối cùng cũng tan biến rồi, em gái của anh đã tìm được, đợi sau khi trị liệu khỏi sẽ đưa cô ấy đi gặp mẹ.
Thực ra anh biết, sức khỏe của Lâm Mạn Văn ngày càng yếu, căn cứ theo báo cáo gần đây của người giúp việc, thời gian bà ngủ nhiều hơn, anh rất sợ mẹ không đợi được A Sênh trở về, nhưng giờ đây anh có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.
Vì trong lòng đã vui hơn, khi Tư Ngôn gọi điện đến, giọng anh cũng nhẹ nhàng, thoải mái hơn rất nhiều, anh nói: “Tôi đói rồi”.
Tư Ngôn ở đầu bên kia làu bàu: “Không phải hôm nay anh nói em không cần đến sao? Em đã đồng ý với Tư Thiều, đợi bà quay xong sẽ cùng đi dạo phố!”.
Kỳ Dục thoáng nhíu mày, anh biết Tư Thiều là mẹ của Tư Ngôn: “Cho nên cô không đến?”.
Tư Ngôn lúc này đang ngồi đối diện với Tư Thiều, thấy Tư Thiều cười tinh quái với mình, Tư Ngôn liền làm mặt quỷ, đứng dậy đi đến nơi khác, lầm bầm: “Em cũng không nói không đến!”.
“Vậy thì đến đi!” Người đàn ông bên kia nói như một việc đương nhiên.
“Anh coi em là gì hả? Bảo đến là đến sai đi là đi sao?” Cho dù tính tình của Tư Ngôn hòa nhã cũng không kiềm chế nổi trách móc mấy câu, thực ra cô rất thích được ở phòng bệnh với anh, khiến cô có lời oán giận cũng chỉ là vì thái độ của anh, hôm qua có thể nói cô không cần đến, nhưng hôm nay lại nói với cô, là anh đói rồi.
Vì anh cảm thấy mình gần gũi, hay là cảm thấy mình ngốc? Tư Ngôn không biết, có lúc cô nghĩ, ngốc thì ngốc, chỉ cần có thể tiếp tục ở bên anh. Nhưng con người luôn như vậy, sau khi đạt được rồi lại muốn nhiều hơn nữa, ví như, cô bây giờ, đã có chút không thỏa mãn, không thỏa mãn chỉ là cái chân chạy của anh.
Kỳ Dục dừng một chút, anh không ngờ Tư Ngôn lại nghĩ như vậy, hoặc là anh cảm thấy Tư Ngôn ở nơi anh luôn tìm được, chỉ cần một cuộc điện thoại là cô liền có thể đến. Xưa nay anh không hề nghĩ đến, nếu có một ngày, cô không bằng lòng nữa, vậy phải làm thế nào?
Anh đang trầm tư, Tư Ngôn lại cho rằng anh ngầm thừa nhận, sống mũi cay cay, vội vàng đi xa hơn, không muốn để người khác nhìn thấy, cô cắn răng nhẫn nhịn, sau đó mới thấp giọng nói: “Xin lỗi, em không nên nói như vậy, em đến luôn đây.”. Nói xong, cô vừa định tắt điện thoại lại nghe thấy giọng Kỳ Dục truyền đến.
“Không phải như vậy.” Kỳ Dục nghe ra giọng điệu muốn của cô, có nhiều lời không hay hiện lên trong đầu. “Tôi chỉ là, muốn cô đến mà thôi.”
“Hả?” Tư Ngôn có chút không hiểu.
Hiếm thấy Kỳ Dục đỏ mặt, rõ ràng biết Tư Ngôn không nhìn thấy nhưng anh vẫn có chút bực bội, chỉ nói: “Em Cô đến rồi nói, tôi tắt máy”.
Tư Ngôn còn chưa kịp nói lời nào thì nghe thấy tiếng tút tút trong điện thoại, cô ảo não tắt điện thoại, bực bội mắng điện thoại một câu, sau đó uất ức bước về bên cạnh Tư Thiều.
Vừa định mở miệng, Tư Thiều liền tiếp lời cô muốn nói: “Anh ta nói con đến?”. Cả khuôn mặt kèm theo ý cười tinh quái.
“Ừm…” Tư Ngôn áy náy nói: “Đã nói là cùng mẹ đi dạo phố, Tư Thiều, con xin lỗi…”.
Tư Thiều cười, vỗ vỗ vào tay cô: “Đi đi, con gái lớn không giữ ở nhà! Điều này mẹ cũng biết! Nếu mẹ không để con đi, e rằng con sẽ trách mẹ!”.
Tư Ngôn vội vàng tiến lại gần nũng nịu: “Sao có thể chứ, con mới không dám trách mẹ, mẹ là Tư Thiều yêu quý nhất của con!”.
“Được rồi!” Tư Thiều giơ tay lên xoa xoa mái tóc mềm mại của cô. “Đi đi.”
Tư Ngôn hôn lên mặt Tư Thiều một cái thật mạnh, rồi mới đứng dậy rời đi, vì đi hơi vội nên khi rẽ không nhìn rõ đã va vào người khác.
Cô chưa kịp ngẩng đầu, nói xin lỗi rồi muốn bước qua, nào ngờ lại bị người đó đưa tay chặn lại, giọng nói tràn đầy ý cười cất lên: “Chúng ta không phải là rất có duyên sao? Cô lúc nào cũng đâm vào tôi vậy?”.
Giọng nói quen thuộc này khiến Tư Ngôn vội ngẩng đầu, quả nhiên là anh ta! Cô vỗ trán, đâm ai không đâm, tại sao luôn đâm phải kẻ oan gia này chứ!
Mấy ngày này cô dường như chỉ ở trong bệnh viện, rất ít tiếp xúc với Kỷ Huyên, không ngờ người tính không bằng trời tính, lần này lại có thể đâm vào anh ta.






Đây có phải là giấc mơ của riêng cô
Tư Ngôn không


XtGem Forum catalog