XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341487

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1487 lượt.

hương sẽ trả lời thế nào đây? Tâm hồn nhạy cảm, yếu ớt của một đứa trẻ rất dễ bị tổn thương. Con gái sẽ oán trách người mẹ vô trách nhiệm đã chọn cuộc hôn nhân sai lầm, rồi đổ hết hậu quả lên người đứa trẻ.
Thuấn Nhân cố gắng nghĩ tới những điểm tốt của Triệu Chấn Đào, địa vị xã hội của anh ta cũng không tồi, sẽ đảm bảo được con gái lớn lên mà không bị bắt nạt. Chỉ cần anh ta không cãi nhau với mình, thì mình cũng sẽ cố gắng tạo ra bầu không khí vui vẻ trong gia đình. Con gái không chắc cảm nhận được bố mẹ nó không hợp nhau. Con trai của Triệu Chấn Đào hiền lành, Nhan Nhan có một người anh trai cũng tốt.
Thuấn Nhân áp mặt vào má đứa bé, nói nhỏ bên tai: “Nhan Nhan à, mẹ có lỗi với con. Mẹ phải chịu tủi nhục là đáng rồi, mẹ hứa sẽ cho Nhan Nhan một cuộc sống vui vẻ.”
Thuấn Nhân gửi một tin nhắn cho Tử Chấn: “Con gái em đã đăng ký hộ khẩu rồi, cảm ơn anh đã đặt tên cho cháu.”
Tử Chấn cảm thấy mình như đang trôi giữa biển mây, như đang bay ngược lại thời gian, quay về những tháng ngày thơ ấu đau thương nhưng lại thầm thương trộm nhớ một người. Đường nét dãy núi dần dần hiện rõ, đường viền lờ mờ hiện ra một cô gái tóc xoăn dài đến vai. Tử Chấn cố gắng cười với cô: “Em ngồi ở đây bao lâu rồi?”
Hai bên cánh mũi An An đọng những giọt nước trong như thủy tinh, đôi mắt đỏ sưng húp. Tử Chấn giơ tay lau nhẹ những giọt nước mắt còn đọng trên má, hai bàn tay An An giữ lấy tay Tử Chấn, nói trong tiếng khóc: “Anh ơi, sau này anh không múa được nữa rồi.”
Tử Chấn vẫn nở nụ cười như không hề nghe thấy.
Thời khắc ngã xuống sân khấu, Tử Chấn cho rằng mọi thứ đã kết thúc. Thực ra, đối với một số người, cái chết là thời khắc họ mong đợi nhất. Nhưng từ bỏ cuộc sống tìm đến cái chết luôn bị lên án, quý trọng mạng sống là một giá trị đạo đức tối thiểu.
Tử Chấn không hiểu ý nghĩa của việc mình đang sống. Một người con gái quen đã mười năm, yêu mình đến nỗi mất hết cả lý trí, bỗng nhiên phản bội mình. Còn một cô gái mình yêu đã mười năm, nhưng chỉ có thể mở to mắt nhìn cô ấy đau khổ mà không thể giúp đỡ. Từ trước tới nay, anh chưa bao giờ tự tin về bản thân mình. Trong thế giới này, anh chỉ là một kẻ lang thang buồn chán, làm thế nào mới xứng với một cô gái vừa hiền hậu vừa dịu dàng kia?
Anh nghĩ ít ra mình cũng phải có một gia đình êm ấm, phải có thứ mà tất cả mọi người trên thế giời này đều nghĩ một người đàn ông chân chính nên có. Trước mắt anh chưa làm được, không chỉ chưa làm được, mà còn rất nhiều chuyện đang ngày càng trở nên tồi tệ. Anh không có khả năng dàn xếp, cũng không có sức để dàn xếp. Không múa được nữa thì quan trọng lắm sao? Từ trước khi anh ngất trên sân khấu, mọi hy vọng đã tắt ngấm rồi.
Nụ cười yếu ớt của Tử Chấn khiến nước mắt An An lại lăn dài trên gò má. Cô với tay lấy điện thoại để trên tủ đầu giường đưa cho Tử Chấn: “Anh có rất nhiều tin nhắn.”
Tử Chấn cầm lấy điện thoại, xem từng tin một. Của Trăn Trăn, anh liền bấm nút xóa. Đến tin cuối cùng, anh ngừng ngón tay trên nút xóa, là của Thuấn Nhân. Anh mở ra xem, rồi mỉm cười.
An An thấy nụ cười của Tử Chấn thật đẹp, sát lại gần hỏi: “Ai nhắn thế?”
Tử Chấn nói: “Anh đặt tên cho một đứa bé mới sinh, mẹ bé lấy cái tên đó thật.”
An An muốn hỏi, là cái chị mà anh thích à? Nhưng lại không hỏi.
Có những anh chàng, chỗ nào có mặt anh ta, chỗ đó là thiên đàng.
An An cảm thấy ở bên cạnh Tử Chấn, mình có thể ngồi mãi như thế, cho đến khi bãi biển biến thành nương dâu, anh luôn luôn ấm áp và ngọt ngào.






Tương lai mong manh tựa cánh hồng
Ngày đầu tiên Thuấn Nhân quay về tòa soạn, Khổng Tử gọi cô tới phòng làm việc, bàn việc có chuyển sang làm nhân viên quảng cáo hay không.
Lý do của ông là, Thuấn Nhân có thể ở nhà, không cần thiết ngày nào cũng phải tới đây làm việc. Làm nhân viên quảng cáo mỗi tuần chỉ đến họp có một lần, cuối năm tổng kết thành tích, nhiệm vụ mỗi năm là hai trăm nghìn tệ. Khổng Tử nói hai trăm nghìn tệ không nhiều, kiếm hai cái hợp đồng coi như đủ rồi. Nếu không trong những lần tổ chức cuộc họp cho các doanh nghiệp, chỉ cần kêu gọi các mạnh thường quân quyên góp cũng được rồi, mỗi năm làm mấy việc đó quá nhàn hạ, hơn nữa thu nhập cao hơn nhiều so với làm biên tập, quan trọng nhất là rất tự do.
Mấy câu ông ta nói, Thuấn Nhân không nghe lọt tai chút nào. Biên tập trở thành nhân viên nghiệp vụ, có nghĩa bạn đã bị sa thải khỏi vị trí cũ, cuối năm xét thành tích công việc, nghĩa là hoàn thành không xong nhiệm vụ thì bạn có thể thu xếp đồ đạc mà ra khỏi đây, rất tự do, có nghĩa là đối với tòa soạn có bạn cũng được, không có cũng chẳng sao.
Thuấn Nhân nhìn qua cửa kính, thấy vị trí của mình đã được thay bằng một cô gái trẻ. Không phải Khổng Tử đang thương lương với cô, chẳng qua đó chỉ là một thông báo đổi chức vụ một cách tế nhị mà thôi.
Những câu hỏi xung quanh Thuấn Nhân thì vô cùng phong phú, điều này khiến cô không thoải mái. Thực ra cô cũng hiểu được, nếu cứ tiếp tục đi sâu vào đề tài đó, rất có khả năng sẽ kéo gần kh