XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341513

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.

ói chuyện với Triệu Chấn Đào, phiên phiến mà sống với anh ta.
Mặc đồng phục công nhân, Thuấn Nhân thường bị bảo vệ yêu cầu đi đường dành riêng cho những công nhân làm vệ sinh, kéo thùng rác cũng chỉ được đi thang máy chuyên vận chuyển hàng hóa, mùi hôi thối của rác nồng nặc tới nỗi bám cả vào quần áo, tóc tai Thuấn Nhân.
Nhìn những người đi bộ, mặt mày không chút phiền muộn, phong thái ung dung khiến Thuấn Nhân rất ngưỡng mộ. Có lúc đứng lại ngắm nhìn những cô gái ăn mặc thời trang, Thuấn Nhân lại nhớ tới tuổi thanh xuân chỉ mới qua nhưng đã quá xa rồi.
Có vài ngày trong tháng, Thuấn Nhân lại tới học viện múa để bán bản đồ Bắc Kinh. Cô thích nơi này, chỉ cần nhìn thấy tấm biển rồng bay phượng múa của trường, tận sâu trong đáy lòng Thuấn Nhân lại thấy bình yên và vui sướng.
Bắc Kinh thay đổi một cách chóng mặt, năm nào cũng có bản đồ mới, nhưng ngoài bìa tấm bản đồ đều in hình Thiên An Môn. Đó là một khối kiến trúc thể hiện tình người ấm áp.
Bắc Kinh ở đây khác xa so với Bắc Kinh đọc trong sách khi còn nhỏ, không phải chỉ mơ ước là có thể bước tới, nó giống như một rừng cây xanh tươi, nhưng lại đầy rẫy nguy hiểm. Thiên An Môn là ngọn đuốc vĩnh cửu giữa rừng cây, kể cả trong những ngày lạnh giá nó vẫn cháy lên ngọn lửa ấm áp độc nhất vô nhị.
Lúc Nhan Nhan bắt đầu biết đi, Thuấn Nhân đã đánh dấu trên bản đồ những danh lam thắng cảnh ở Bắc Kinh để sau này dẫn con gái đi tham quan. Tuy kế hoạch sau đó đã bị gác lại, nhưng tranh thủ thời gian rỗi hiếm có, Thuấn Nhân lại dẫn Nhan Nhan ngồi tàu điện ngầm tới Thiên An Môn.
Thiên An Môn có ánh nắng chan hòa, bầu trời xanh cao vời vợi, nhiều du khách, nhiều hoa tươi, còn có cánh diều bay cao và bóng vay nhiều màu sắc. Du khách từ khắp nơi trên thế giới tập trung tại quảng trường rộng lớn nhất thế giới này, tiếng cười vang rộn, tâm trạng con người cũng trở nên vui sướng, đến nỗi giống như đang ở thiên đường trong mơ.
Khói, máu và nước mắt của đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ khiến những khó khăn đau khổ của cuộc sống trở nên nhỏ bé. Đứng trước tượng đài của những vị anh hùng ấy, Thuấn Nhân thấy mình vô cùng hạnh phúc.
Thuấn Nhân nghĩ, tương lai chắc chắn sẽ tốt đẹp, cho dù không tốt đẹp như trong tưởng tượng, nhưng tuyệt đối không có bất hạnh.
Càng ngày Thuấn Nhân càng thấy được tầm quan trọng của đồng tiền, cô rút ra kết luận, ngoài đường đi công cộng, không khí, mặt trời, sao sáng không cần tiền ra thì mọi thứ trên đời này đều có cái giá của nó.
Trời sầm tối, Thuấn Nhân dắt tay Nhan Nhan về nhà. Ngọn đèn đường tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng, Nhan Nhan giẫm lên cái bóng của mẹ, người mẹ âu yếm vuốt ve mái tóc đen của con, nở nụ cười hạnh phúc.
Ngày nào Thuấn Nhân cũng phải vật lộn với cuộc sống khó khăn. Shakespeare nói: “Chiến sĩ mãi mãi là người cô độc”. Một ngày kết thúc có nghĩa là Thuấn Nhân đã chiến thắng được khó khăn của ngày đó.
Cái gọi là hy vọng, không phải là mộng tưởng mà là đấu tranh.
Cũng giống như mầm non trong đất bùn, mãi mãi ngẩng đầu đón ánh mặt trời.
Nhan Nhan thích thơ ca, và cũng rất thích những hồ nước.
Giọng mềm mại, dịu dàng, Thuấn Nhân đọc:
Từ ngày mai làm một người hạnh phúc
Cưỡi ngựa, hái hoa, chu du thế giới
Từ ngày mai, tôi sẽ quan tâm tới lương thực và rau xanh
Tôi có một ngôi nhà, quay mặt ra bờ biển, xuân về hoa nở
Từ ngày mai, sẽ liên lạc với mỗi người thân
Nói với họ rằng tôi vô cùng hạnh phúc
Ánh hào quang của hạnh phúc nói cho tôi biết
Tôi lại nói cho các bạn
Đặt cái tên thật đẹp cho mỗi con sông ngọn núi
Người xa lạ ơi, tôi chúc phúc cho anh
Mong anh có được một đường đi tươi sáng.
Hải Tử[1'> là người An Huy, quê hương của ông rất gần huyện Uyển. Mới hai mươi lăm tuổi, ông đã nằm trên đường ray tự sát. Trong cuộc đời ngắn ngủi của mình, ông đã giữ gìn được trái tim trong sáng và thánh thiện. Đọc văn của ông, Thuấn Nhân như cảm thấy mình đang nói chuyện với một người bạn thân, từng dòng chữ đều toát lên vẻ chân thật. Có lúc Nhan Nhan ngủ say rồi, Thuấn Nhân lại mất ngủ, cô nghĩ cách thoát khỏi sự nghèo khó. Cô nghĩ tới việc mở một công ty quảng cáo, nhưng dựa vào số vốn ít ỏi cùng với sự quen biết có hạn của mình, điều đó thật không khả quan chút nào. Mỗi tháng kiếm được hơn bốn nghìn tệ rất khó, trừ phi đi làm gái, nhưng làm gái cũng chẳng có một sự đảm bảo nào, một khi nhan sắc xuống cấp, sẽ bị đá ra khỏi cuộc chơi. Cô cũng không còn lòng dạ nào mà nghĩ tới việc tái hôn. Cô thấy hôn nhân như một canh bạc, vận may không tới thì đừng học theo người khác.
[1'> Hải Tử: sinh ngày 24 tháng 3 năm 1964, người huyện Hoài Ninh – tỉnh An Huy. Tên thật của ông là Tra Hải Sinh. Năm 1979, ông đỗ vào khoa Luật – đại học Bắc Kinh khi mới mười lăm tuổi và bắt đầu làm thơ trong những năm học đại học. Ngày 26 tháng 3 năm 1989, ông nằm trên đường ray tự sát ở Sơn Hải Quan, khi đó ông mới 25 tuổi.
Ngoài áp lực cuộc sống, Thuấn Nhân còn một nỗi lo sợ khác. Cô biết Triệu Chấn Đào không bao giờ bỏ qua cho mình, hắn ta hận Thuấn Nhân đến nỗi muốn ép cô vào đường ch