Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341504
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1504 lượt.
uèn. “Cô đã kết hôn, lại có con rồi, còn do dự cái gì?” Người phỏng vấn nói với cô. “Cô cũng khá ưa nhìn, nếu không tận dụng điểm này thì tiếc quá. Chỉ cần cô nghĩ thoáng, trong vòng một năm, biệt thự cũng có thể mua được.”
Nếu bây giờ Thuấn Nhân vẫn là cô bé mơ mộng ở huyện Uyển, nếu là một cô gái sau hai năm tay trắng làm nên cơ nghiệp, Thuấn Nhân sẽ tin tưởng tuyệt đối, sẽ không ngừng thán phục “trí tuệ và sự cố gắng” của cô, sẽ chửi rủa vào sự ngu dốt và lười biếng của mình. Nhưng giờ Thuấn Nhân hiểu, tất cả những thứ gọi là trí tuệ hay cố gắng cũng chỉ là việc “nghĩ thoáng” mà thôi. Nếu “nghĩ thoáng”, Thuấn Nhân có thể trở thành một hình mẫu của “trí tuệ và sự cố gắng”.
Không ngẩng lên, Thuấn Nhân vẫn cắm cúi thắt chiếc nơ trên cái hộp, nói: “Anh đừng có dại mà lấy một người đã ly hôn, lại đang phải nuôi con như em, chắc anh không muốn mình bị thiệt đâu.”
Lý Triệt vẫn gõ tay trên mặt kính, cười nói: “Thôi anh đi đây, tối ngày kia mời vợ chồng Châu Văn đi ăn, về nhà, anh sẽ nhắn cho em địa chỉ.”
Chồng của Châu Văn là thầy giáo dạy toán. Hai người đều có khuôn mặt tròn, lại đeo kính cận, nhìn gương mặt cứ như đang cười. Họ đều bằng lòng với cuộc sống hiện tại. Những kiến trúc đồ sộ ở Bắc Kinh khiến họ không ngớt trầm trồ khen ngợi, nhưng đó cũng chỉ là tâm trạng của du khách từ xa tới, chứ không hề cảm thấy thành phố này có mối liên quan gì tới họ, họ nói bằng tiếng địa phương khi kể về con người và cảnh vật quen thuộc nơi họ ở, dường như không muốn rời xa thiên đường thuộc về họ.
“Giờ tỉnh mình thay đổi nhanh chóng, có thời gian, các cậu nên quay về thăm quê”, Châu Văn nói. “Cô cậu nhờ tớ mang cho cậu ít quần áo, cô ấy mua ở Hông Kông đấy, nhưng tớ lại quên ở khách sạn rồi, lát nữa về lấy nhé.”
Tiểu Ngô nhìn thấy Thuấn Nhân, không giấu nổi sự ngạc nhiên: “Châu Văn, sao từ trước tới nay em không hề nói với anh là em có cô bạn xinh như diễn viên điện ảnh thế này?”
Châu Văn lấy đôi đũa, gõ anh ta một cái. Tiểu Ngô hỏi Thuấn Nhân: “Nghe nói em đã kết hôn, chồng em làm gì thế? Bảo anh ta tới đây ăn cơm cùng đi.”
Lâu lắm rồi Thuấn Nhân mới vui như thế này, lời mời của Tiểu Ngô rất nhiệt tình, nhưng mời Triệu Chấn Đào đến ăn bữa cơm họp mặt với bạn bè mình, cô không biết Chấn Đào sẽ có thái độ gì. Thuấn Nhân do dự rồi gọi vào số của Chấn Đào, mới “a lô” một tiếng, Châu Văn đã giằng lấy điện thoại, nói lớn: “Em là bạn thân nhất của Thuấn Nhân thời trung học, hẹn anh đúng nửa tiếng nữa phải có mặt ở số 202 đường Bạch Lộ. Nếu không sẽ để anh về dỗ con thay Thuấn Nhân đấy!”
Thuấn Nhân vội vàng giật lại điện thoại, nói với Triệu Chấn Đào: “Anh đến muộn một chút cũng không sao, em biết anh nhiều việc mà.”
Giọng Triệu Chấn Đào có vẻ nặng nề: “Sao bạn cô chẳng có chút lịch sự nào thế? Tôi không muốn quen mấy người vớ vẩn đấy. Tôi đang bận tiếp lãnh đạo. Ăn xong, cô về nhà nhanh đi, mẹ tôi đang ở nhà một mình trông cháu đấy!”
Thuấn Nhân quay người đi chỗ khác, nói nhỏ vào điện thoại: “Anh không đến được một lát sao? Ngồi mười phút thôi cũng được.”
Triệu Chấn Đào vội tắt máy.
Thuấn Nhân cẩm điện thoại, miệng vẫn nở nụ cười: “Ồ, anh đang họp à? Không sao, anh không cần phải vội vàng làm gì, đều là chỗ bạn bè thân thiết cả, đừng có ngại.” Nói rồi, cô bỏ điện thoại xuống, quay ra nói với Châu Văn: “Anh ấy nhờ mình gửi lời chào đến các bạn, anh ấy ngại quá, vì không đến được, có thời gian mời các bạn ăn bữa cơm thân mật sau.”
Châu Văn và Tiểu Ngô thể hiện rõ thái độ thất vọng. Tiểu Ngô nói: “Hay là chúng ta đợi anh ấy đi, muộn một chút cũng không sao, em xem, bọn anh ở xa tới, phải gặp một lần để làm quen chứ?”
Thuấn Nhân cười nói: “Lần sau đi. Nhan Nhan đang ở nhà, nó bám mẹ lắm, em phải về với nó.”
Châu Văn nói: “Tớ đến nhà cậu ở nhé, có nhiều chuyện muốn tâm sự với cậu lắm, hơn nữa tớ cũng muốn nhìn thấy cô công chúa nhỏ của cậu.”
Thuấn Nhân hơi khó xử, nhưng không tìm được lý do từ chối.
Châu Văn vui vẻ, trên đường mua rất nhiều đồ chơi và bánh trái. Về đến nhà, bà Triệu nhìn Châu Văn từ đầu đến chân, Châu Văn chào bà ta một tiếng, bà ta mặt lạnh như tiền đáp trả một câu rồi cầm lấy túi quà đi mất.
Thuấn Nhân dẫn Châu Văn vào phòng khách, mở tủ lấy chăn gối, Châu Văn bế Nhan Nhan nựng nịu. Thuấn Nhân để chiếc chăn nhung trên giường, rồi lấy bộ bọ ga gối ra hỏi Châu Văn: “Cậu thích bộ ga nào, tớ bọc lại cho.”
Châu Văn chọn bộ hoa nhỏ màu xanh, nói: “Anh ấy không tốt với cậu phải không? Thực ra lúc đầu tớ đã cảm thấy cậu không được hạnh phúc, nhìn cậu không giống một người phụ nữ hạnh phúc.”
Thuấn Nhân giũ áo gối, lồng ruột gối vào.
Châu Văn nói: “Đời người thật buồn cười, sao chồng cậu không biết trân trọng những thứ mình đang có? Anh ấy lại đặt mình nằm ngoài vòng hạnh phúc như thế, cứ coi như ngày đó cậu chưa trưởng thành, không biết mình muốn gì. Nhưng bây giờ thì quá hiểu biết rồi. Còn kịp đấy Thuấn Nhân, đừng buông xuôi.”
Nhan Nhan đã ngủ say, Châu Văn đặt nó lên giường, đắp chăn cho nó, rồi đến giúp Thuấn Nhân bọc đệm: “Loại đàn ông phải vật lộn