Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

sự tôi không nhớ ông là ai.”
“Tao là chồng của Nhan Thuấn Nhân”, Triệu Chấn Đào không cần biết Tử Chấn có thật là không nhận ra mình không, nói: “Hôm qua mày đến nhà trẻ mang vợ và con tao đi, rất nhiều người nhìn thấy. Hai mẹ con nó đang ở đâu?”
“Triệu Chấn Đào, tôi thật không hiểu đầu ông làm bằng cái gì. Tuy chúng ta chẳng hề quen biết, nhưng những việc mà ông làm cho thấy ông chẳng có chút tình của một người chồng, người bố, cũng chẳng có tình người. Không biết ông có xem chương trình Discovery không, trong thế giới loài vật, có rất nhiều loài mãnh thú, khi bạn đời mới sinh con, nó đều có những cử chỉ chăm sóc, còn ông thật không bằng loài cầm thú. Trước khi bảo vệ tới, ông hãy cút khỏi đây, tôi không có cùng ngôn ngữ với động vật bậc thấp như ông.”
Triệu Chấn Đào nói: “Mày đừng tưởng mày có quốc tịch Mỹ mà muốn làm gì thì làm ở cái đất Trung Quốc này. Trung Quốc cũng có luật pháp đấy, không ai cho phép mày cướp người giữa thanh thiên bạch nhật như thế đâu.”
“Pháp luật?” Tử Chấn thấy nực cười. “Chỉ có những người ngu dốt mới bị pháp luật giăng lưới.” Nói xong, Tử Chấn bấm điện thoại: “Gọi bảo vệ tới đây.”
Triệu Chấn Đào đi ra cửa, Tử Chấn nói thêm: “Người sáng suốt không làm những chuyện đen tối, có câu này tôi phải nói cho ông nghe.” Tử Chấn đến trước mặt Triệu Chấn Đào, nhìn thẳng vào mắt hắn, nói rõ từng chữ, từng chữ một: “Triệu Chấn Đào, ông nghe cho rõ đây, tôi muốn cướp vợ ông, đến con ông, tôi cũng sẽ cướp đi.”
Trước khi nắm đấm của Triệu Chấn Đào bay vào mặt Tử Chấn, bảo vệ đã kịp lôi hắn đi. Bị tống cổ ra khỏi cửa công ty, hắn vẫn cố ngoái đầu lại hét lên: “Thằng khốn, mày có giỏi thì cứ giở trò đi, ông không tha cho mày đâu.”
Tử Chấn quay trở lại phòng làm việc, vừa đi vừa sửa lại cà vạt, Tiểu Giang theo sau, Tử Chấn dặn dò: “Đi tìm hiểu xem tay chân thân tín nhất của Triệu Chấn Đào ở công ty Thái Tín là ai. Tên, chức vụ, gia cảnh, sở thích cá nhân, tất cả tư liệu điều tra được mang hết đến đây.”
Tử Chấn cởi áo vét vứt lên sofa, đến bàn làm việc, mở máy tính.
Nửa tiếng sau, Tiểu Giang mang một xấp tài liệu đẩy cửa bước vào, Tử Chấn cầm xem, Tiểu Giang nói: “Sầm Phàm, ba mươi sáu tuổi. Khi Triệu Chấn Đào mới đến Bắc Kinh, Sầm Phàm và ông ta làm cùng ở một công trường, họ làm ăn với nhau cho tới hôm nay.”
Tử Chấn nói: “Còn danh sách các nhà cung cấp đâu?”
Tiểu Giang rút từ trong xấp tài liệu ra một tờ giấy: “Mấy công ty lớn đều ở đây, còn lại đang trong quá trình thu thập.”
Tử Chấn nhanh chóng xem lướt qua một lượt, nói: “Từng này cũng đủ rồi.”
Anh suy nghĩ một hồi, rồi chọn ra một công ty, lên mạng tra số điện thoại của công ty đó, lại tìm một công ty khác, dặn dò Tiểu Giang lấy danh nghĩa của công ty này gọi điện đến đặt hàng.
Tiểu Giang định lấy máy cố định gọi. Tử Chấn nói: “Đừng dùng điện thoại công ty. Đi mua một cái sim, gọi xong thì báo cáo kết quả cho tôi.”
Tiểu Giang đặt mua thẻ nhớ máy tính. Đối phương gửi cho Tiểu Giang một bảng báo giá qua email. Sau một hồi thương lượng giá cả, bên mua được giảm sáu phần trăm. Tử Chấn nói: “Hẹn với giám đốc marketing của bên kia, nói giám đốc bên mình cần gặp mặt nói chuyện.”
Công ty điện tử biết tin đối phương đang tìm hiểu chất lượng sản phẩm để làm ăn lâu dài nên thái độ cũng vô cùng nhiệt tình, họ còn nói giám đốc marketing dẫn Tiểu Giang đi suối nước nóng massage.
Tử Chấn không muốn tốn nhiều thời gian, anh chỉ muốn biết giá gốc mà công ty này định ra cho công ty Thái Tín.
Tử Chấn nói: “Tôi biết công ty các anh cung cấp hàng cho Thái Tín, đầu ra bên đó cũng rất ổn định, đối với chúng tôi chất lượng sản phẩn là số một, sau đó mới đến giá thành. Có điều quy mô công ty chúng tôi lớn hơn Thái Tín, thời gian hợp tác lâu dài, hơn nữa lại đưa tiền đặt cọc. Với những thuận lợi đó, chúng tôi có quyền yêu cầu giá ưu đãi. Giá phải thấp hơn bất kỳ giá nào mà trước đây công ty anh đưa ra, nếu không, trong quá trình làm ăn, một khi chúng tôi phát hiện ra, hợp đồng giữa chúng ta lập tức hết hiệu lực.”
Giám đốc marketing suy nghĩ khoảng ba phút, nói: “Giảm hai lăm phần trăm.”
“Quá cao. Tôi không cần giá anh đưa ra. Giá mà tôi cần là giá do ông giám đốc công ty anh đưa ra”, Tử Chấn nhìn anh ta. “Gọi điện cho giám đốc của anh đi.”
Giám đốc ra giá giảm bốn mươi phần trăm.
Giám đốc marketing nói: “Không thể thấp hơn được nữa.”
Tử Chấn nói: “Tôi sẽ nhanh chóng trả lời, đợi điện thoại của tôi nhé”
Trên đường về, Tử Chấn nói: “Tiểu Giang, cậu đi tìm một công ty điện tử có thương hiệu tốt hơn, rồi xin làm chân giám đốc marketing.”
Đến gần ga tàu điện ngầm, Tiểu Giang xuống xe, trong lúc chờ đèn đở, Tử Chấn nhìn thấy đèn sáng nhấp nháy trong một trung tâm thương mại, anh quay xe rẽ vào.
Sản phẩm thời trang của nữ nhiều vô kể, kiểu dáng đang thịnh hành trên thị trường quốc tế. Tử Chấn chọn một thương hiệu thời trang của Milan, cô bán hàng niềm nở tiếp đón. Tử Chấn nói: “Cô gái cao khoảng 1m65, nặng chưa đến năm mươi kg, tóc dài ngang lưng, da trắng, mặt trái xoan, tính tình dịu dàng. Chọn g