Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341518

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1518 lượt.

ương lai tươi đẹp, tốt nhất là vào được một trường đại học kha khá, được ra nước ngoài để cảm nhận thế giới, sau đó, tranh thủ lúc còn trẻ lấy một chàng trai đáng tin cậy.
Cô không dám dùng di động, cô sợ hệ thống giám sát mạng điện thoại của cảnh sát sẽ cho Chấn Đào biết được nơi ở của hai mẹ con, rồi bắt họ giữa biển ngưởi mênh mông. Cô cũng không dám đi tìm người quen, mặc dù người quen cũng chỉ có hai người là Lý Triệt và Trịnh Học Mẫn.
Cô không biết bao giờ mình mới chấm dứt những ngày tháng sống chui lủi này, làm thế nào mới kết thúc được đây. Cô cũng không còn sức để suy nghĩ nữa, cô bằng lòng ôm lấy đứa con bé bỏng, được ở bên con, cùng con ngắm mặt trời lặn, mặt trời mọc, hai mẹ con sẽ dựa vào nhau mà sống.
Nhan Nhan rất nhớ các bạn ở nhà trẻ, Thuấn Nhân dẫn cô bé nấp ở một góc nhìn các bạn chơi đùa. Nhan Nhan cũng không gọi to tên các bạn giống như ngày trước nữa, cô bé lặng lẽ nhìn những gương mặt quen thuộc, cắn chặt môi, không nói một lời.
Lúc ra về, Nhan Nhan cứ ngoái đầu nhìn về hướng nhà trẻ, cô bé rụt rè nói với mẹ: “Mẹ, thứ Bảy tuần sau có liên hoan, cô giáo chọn con lên múa, con muốn tham gia.”
Thuấn Nhân nhìn gương mặt đầy hy vọng của đưa con mà lòng không có sự lựa chọn nào khác. Cô nói: “Được, mẹ sẽ dẫn con đi!”






Mặt trời là tên của con
Buổi liên hoan ở nhà trẻ bắt đầu lúc ba giờ chiều.
Buổi trưa, Thuấn Nhân thu dọn dụng cụ vệ sinh, sau đó về chỗ ở giúp Nhan Nhan chuẩn bị quần áo. Cô lấy trong đống đồ chơi một đôi kẹp tóc hình con bướm, kẹp lên hai bím tóc cho Nhan Nhan, còn mình mặc chiếc áo thun, quần jean, không có đôi giày nào vừa, cô đành đi một đôi dép lê.Thuấn Nhân muốn giữ thể diện cho Nhan Nhan trước mặt bạn bè, nên cũng chú ý ăn mặc cho tươm tất.
Hai mẹ con dắt tay nhau đến nhà trẻ, lúc đó là hai rưỡi chiều. Hội trường còn chưa mở cửa, phụ huynh và học sinh đứng dưới bậc thềm chờ đợi. Người lớn nói chuyện với nhau, còn bọn trẻ chạy xung quanh đùa nghịch.
Thuấn Nhân quan sát kỹ lưỡng một vòng, không phát hiện thấy bóng dáng của Triệu Chấn Đào, để chắc chắn, cô đợi đến khi hội trường mở cửa mới đưa Nhan Nhan vào. Đối diện nhà trẻ có một công viên không rộng lắm, ở đó có rất nhiều ghế đá và tượng điêu khắc. Thuấn Nhân dắt tay Nhan Nhan đến ngồi trên một chiếc ghế đá chờ đợi.
Tử Chấn nghe thấy tiếng động, quay mặt lại nhìn: “Tỉnh rồi à? Vừa mới gặp đã làm anh hết hồn. Đưa đến bệnh việc mới biết em mệt quá nên ngất xỉu.”
Thuấn Nhân nghẹn ngào, giọng nói rất nhỏ: “Giúp em với.”
Tử Chấn ra ngoài, lát sau quay lại, tay cầm khay đồ ăn. Đi qua chỗ Nhan Nhan, cô bé ngẩng đầu cười tít mắt, tay đưa ra, ý muốn Tử Chấn cho táo, Tử Chấn lại đưa cho cô bé quả táo, cười nói: “Vừa ăn xong, ăn nữa sẽ đau bụng đấy.”
Thuấn Nhân quá mệt, người rất yếu. Tử Chấn xé nhỏ miếng bánh bao đút cho Thuấn Nhân, cô ăn được vài miếng, anh lại cắm ống hút vào hộp sữa, đưa lên miệng Thuấn Nhân, sau đó lại đút bánh.
“Anh biết cả rồi”, Tử Chấn từ từ nói. “Em và Nhan Nhan tạm thời cứ ở đây, đây là chung cư của một người bạn Pháp của anh, lâu nay không có ai ở. Cổng ra vào phải dùng thẻ mới mở được, nên không có người ngoài làm phiền hai mẹ con đâu. Nhà ăn ở dưới mở cửa cả ngày, nếu muốn tự nấu, ở dưới cũng có siêu thị. Thẻ ngân hàng anh để dưới gối, mật khẩu là ngày sinh của em, có chuyện gì thì cứ gọi điện cho anh, anh không tắt máy đâu.”
Tử Chấn dùng ngón tay gạt nhẹ miếng bánh còn dính trên môi Thuấn Nhân, đầu hơi ngẩng lên nghĩ ngợi, nói: “Trước mắt như thế đã. Không sao đâu, an tâm ở đây đi, anh phải đi có việc rồi.”
Thuấn Nhân rút nhanh cánh tay ở trong chăn ra, nắm lấy cổ tay Tử Chấn: “Triệu Chấn Đào muốn có Nhan Nhan, tòa án sắp phán quyết lần hai rồi, em không thể để hắn mang Nhan Nhan đi.”
Tử Chấn cười nói: “Cứ giao nó cho anh.”
“Hắn muốn mười triệu!” Thuấn Nhân gằn giọng. “Hắn muốn mười triệu, quá nhiều!”
Tử Chấn vuốt nhẹ lên má Thuấn Nhân: “Được rồi, được rồi, đừng kêu nữa! Hắn ta muốn mười triệu? Thật buồn cười, đúng là hắn ta coi tiền là tất cả.”
Tử Chấn dỗ dành Thuấn Nhân giống như dỗ dành một đứa trẻ: “Em yên tâm, ở đây với Nhan Nhan, xử lý việc này cũng cần có thời gian, nhưng anh đảm bảo với em là sẽ không lâu đâu, được chứ?”
Bước tới cửa lớn của công ty, vào thang máy, mắt Tử Chấn bỗng cay cay, nhìn dòng hiểu thị thang máy đang lên màu đỏ, mắt anh nhòe đi. Anh cắn chặt môi, kìm nén nỗi đau trong lòng, nhắm mắt lại và thở một hơi dài, lấy lại bình tĩnh bước ra khỏi thang máy.
Trợ lý Tiểu Giang đi tới nói: “Thời tổng, có người đang chờ anh ở phòng khách. Người này không hẹn trước, ông ta tên là Triệu Chấn Đào, nói có quen biết anh.”
Triệu Chấn Đào đang ngồi trên bộ xa lông màu đỏ đậm, đang cầm xem chiếc gối dựa thêu hoa Tô Châu. Nhìn thấy Tử Chấn bước vào, hắn ta cũng không thèm đứng lên, vứt chiếc gối sang một bên nói: “Thời công tử đừng có chơi trò này đấy!”
Tử Chấn như đang cố nhớ lại, đi đi lại lại bên cửa sổ, rồi quay người lại hỏi: “Xin lỗi, thực


Old school Swatch Watches