Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341525

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.

iúp tôi mất bộ, cả giày nữa.”
Thuấn Nhân hoảng hồn khi nhìn mấy bộ đồ, giá in trên mác cao ngất ngưỡng. Nhan Nhan đang ngồi ăn chiếc bánh ngọt, cô bé nằng nặc đòi mẹ mặc cho mình xem. Thuấn Nhân đành đi vào phòng thay đồ, đi đôi giày cao gót mới, rụt rè bước ra.
Tử Chấn dựa lưng vào cửa sổ nhìn Thuấn Nhân, ánh mắt dịu dàng, tràn đầy sự ngưỡng mộ và trân trọng như đang ngắm một báu vật thất lạc nay mới tìm lại được.
Chiếc váy rất vừa, phối với nền hoa trang nhã, màu rượu nho đỏ, sợi dây nhung mảnh mai màu đen của chiếc giày cao gót ôm lấy mắt cá chân xinh xắn. Sự khác nhau giữa một người con gái và một người phụ nữ không chỉ ở cơ thể mà còn ở thái độ lóng ngóng. Thuấn Nhân cúi đầu ngắm chiếc váy, tóc hai bên tai rủ xuống che mất tầm nhìn, chốc chốc cô lại lấy tay vuốt nhẹ mớ tóc bên tai.
Tử Chấn vòng tay qua eo, ôm lấy người Thuấn Nhân, đầu dựa vào cửa sổ, nói: “Thuấn Nhân à, mấy năm nay em gặp phải những chuyện gì, hãy nói cho anh biết. Sung sướng, đau khổ và cả tuyệt vọng nữa, kể hết cho anh nghe đi.”
Thuấn Nhân bắt đầu kể cho Tử Chấn nghe nỗi đau khổ cuộc đời mình, giọng nhỏ nhẹ, Tử Chấn lặng lẽ nghe. Chốc chốc cô lại lấy khăn giấy lau hai hàng nước mắt đang chảy dài trên má. Tử Chấn lấy hộp giấy để vào lòng Thuấn Nhân, để Thuấn Nhân bộc bạch, khóc cho nỗi buồn cạn vơi. Nhan Nhan nằm trên giường ngủ một cách ngon lành, tuy đã say giấc nhưng khuôn mặt vẫn hiện lên một niềm vui khôn xiết, con bé là niềm hạnh phúc trong đau khổ của Thuấn Nhân.
Sau cùng, Thuấn Nhân nói: “Em muốn sống bên cạnh con bé, nuôi nói khôn lớn, em không có ước mong gì khác nữa.”
Tử Chấn đưa tay ra xem đồng hồ, rồi đứng lên cầm lấy chiếc áo vét đang để trên ghế, véo mũi Thuấn Nhân, nói: “Đi tắm một cái rồi ngủ đi, ngày mai anh lại tới.”
Thuấn Nhân nói: “Ở đây có nhiều phòng lắm, muộn rồi, hay anh ngủ lại đi.”
Tử Chấn cười: “Đừng nói như thế với anh, cũng đừng nhìn anh như thế, nếu không anh sẽ tưởng em đang ám chỉ điều gì đấy.”
Thuấn Nhân tiễn Tử Chấn ra cửa, giúp anh khoác áo vét. Trong lúc mở cửa cho Tử Chấn, Thuấn Nhân nói: “Anh có biết trong lòng em là một người đàn ông như thế nào không? Anh như mặt trời trong trái tim em vậy.”
Tiểu Giang nhanh chóng trở thành giám đốc marketing của một công ty có tiếng, anh ta gọi điện hẹn gặp Sầm Phàm.
Sầm Phàm nói: “Công ty anh ngày trước từng liên lạc với tôi, sản phẩm khá tốt, nhưng giá thành cao quá.”
Tiểu Giang nói: “Sản phẩm IT kiểu dáng, mẫu mã thay đổi liên tục, giá thành cũng thay đổi theo, bộ phận chế tạo của công ty tôi mới mời mấy chuyên gia nước ngoài tới nghiên cứu cải thiện sản phẩm, giá thành hiện tại khác xa so với trước đây.”
Sầm Phàm xem một cách kỹ lưỡng bảng báo giá mà Tiểu Giang đưa cho, nói: “Về cơ bản đều cao hơn so với ước tính của chúng tôi, chỉ có phần thẻ nhớ của máy tính là có thể xem xét, sản phẩm của công ty anh lấy từ bên ngoài à?”
“Không, đảm bảo là sản phẩm do chính công ty tôi sản xuất.”
“Giá thấp nhất có thể báo cho công ty tôi là bao nhiêu?”
“Có thể giảm được nữa.”
“Giám đốc công ty anh là ai? Tôi muốn thương lượng với ông ta. Mười giờ sáng mai, tôi sẽ đến công ty anh.”
Tiểu Giang nói: “Có rất nhiều chuyện không tiện nói ở phòng làm việc, anh xem như thế này được không nhé? Hết giờ làm tôi sẽ gọi cho anh, ba người chúng ta sẽ bàn bạc, giá thành, kiểu dáng v.v… vẫn có thể thương lượng được.”
Sầm Phàm gật đầu: “Gọi vào số của tôi nhé, tối nay gặp.”






Cảnh sắc tươi sáng
Tử Chấn hẹn Sầm Phàm tới một nhà hàng mà ông ta thường lui tới ăn món Thái. Vừa gặp, Sầm Phàm đã nói: “Giám đốc Châu cũng thích ăn món Thái à? Thật là có duyên đấy.” Giám đốc nơi Tiểu Giang xin làm họ Châu nên Sầm Phàm ngộ nhận Tử Chấn là ông giám đốc họ Châu kia.
“Tôi thích món ăn Thái, nhưng chưa từng đến nhà hàng này”, Tử Chấn nói. “Qua tìm hiểu được biết ông rất thích nhà hàng này nên tôi đặt chỗ ở đây, như thế có thể nói là tôi rất có thành ý đúng không?”
Đề tài nói chuyện bắt đầu từ món dứa, rồi thì nước Thái đâu đâu cũng thấy đền chùa linh thiêng, nào thì là Pattaya, Phuket, rồi thì lễ hội té nước, còn cả khu đèn đỏ[1'> của Thái, tất cả đều rất tuyệt. Qua ba chum rượu, Sầm Phàm càng nói càng hăng, ông ta còn vỗ vai Tử Chấn nói: “Chú em à, chú em tuy ít tuổi, nhưng rất hiểu lễ nghĩa, anh muốn chúng ta kết tình bạn bè!” Nói đi nói lại, cuối cùng hắn ta kết lại một câu: “Giá mà em đưa ra cũng được đấy, chúng ta thử làm một mẻ xem sao.”
[1'> Ở Thái Lan, mại dâm được coi là một nghề hợp pháp. “Khu đèn đỏ” là để chỉ khu vực hoạt động hợp pháp của gái mại dâm ở Thái Lan.
Tử Chấn cười: “Nói ông ngây thơ, tôi còn tin. Nhưng nếu ông nói Triệu Chấn Đào ngây thơ thì chỉ có chứng minh ông đồng lõa với hắn.”
Sầm Phàm hỏi: “Muốn chứng cứ như thế nào?”
Tử Chấn nói: “Càng lớn càng tốt, lớn đến mức cho hắn phải ngồi tù, cả đời này cũng không ra được.”
Sầm Phàm cầm chai rượu trên bàn, uống một hơi cạn sạch, rồi đập một nhát vỡ tan, nói: “Có tao, sẽ khôn


Pair of Vintage Old School Fru