XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Được Yêu Như Thế

Nếu Được Yêu Như Thế

Tác giả: Nguyên Ngộ Không

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341529

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1529 lượt.

g có nó. Ba ngày nữa, mày hãy chờ lấy cái mày muốn!”
Triệu Chấn Đào mới đọc được có một nửa, tay chân đã run lên cầm cập. Mớ giấy tờ này chẳng cần thiết phải đọc hết, hắn ta biết dụng ý của Tử Chấn. Hắn ta sợ rằng Tử Chấn đúng là muốn dồn hắn tới chỗ chết, dựa vào sự phán đoán của hắn, khả năng đó rất lớn.
Hắn ta nhìn Tử Chấn, giọng khàn lại, nói: “Điều kiện của mày là gì?”
Tử Chấn nói: “Làm thủ tục pháp lý trả lại Nhan Nhan cho mẹ nó.” Nói đến đây, anh như nghĩ ra được trò gì hay, cười khoái chí, vừa cười vừa nói với Triệu Chấn Đào: “Còn nữa, tôi muốn mười triệu.”
Triệu Chấn Đào dường như không còn đường thoát, cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác, nếu không nghe theo thì chỉ còn con đường chết. Ngọn lửa phẫn nộ đang cháy hừng hực trong người, hắn hét lớn: “Nếu tao không đưa thì sao?”
Tử Chấn với lấy con dao rọc giấy để trên bàn làm việc, kề vào cổ Triệu Chấn Đào, hắn suýt ngã khỏi ghế, Tử Chấn nói vào tai hắn: “Ngồi tù đến chết, hay bây giờ chết? Chọn đi.”
Mắt Triệu Chấn Đào long song sọc, nhưng rồi ánh mắt dự tợn ấy cũng dịu đi, thay vào đó là một thái độ chấp nhận thất bại.
“Tao chọn con đường thứ ba”, hắn ta nói. “Tao sẽ từ bỏ quyền nuôi Nhan Nhan. Mười triệu, đưa cho mày thế nào? Gửi vào tài khoản hay thế nào?”
Tử Chấn khua khua con dao trước mặt Chấn Đào nói: “Gửi cho quỹ từ thiện năm triệu, ông nên tích lấy chút đức về sau. Quyên góp xong, đem giấy tờ chứng nhận về đây cho tôi. Ông hào phóng như thế, không chừng phóng viên, nhà báo sẽ dến biểu dương cũng nên”. Tử Chấn chỉnh lại cà vạt cho Chấn Đào rồi nói: “Khi chụp ảnh nhớ cười lên, hình ông quả thực chẳng đáng yêu chút nào.”
Trò chơi còn chưa kết thúc, Tử Chấn lái xe tới tòa soạn Thuấn Nhân làm việc trước đây. Tử Chấn nói muốn hợp tác với tòa soạn, anh sẽ chi năm triệu vào hợp đồng làm ăn lần này, nhưng anh muốn ký hợp đồng với trưởng ban biên tập Nhan Thuấn Nhân. Ông phó tổng biên tập nghe thấy như vậy thì sung sướng ra mặt, giải thích: “Không vấn đề gì, nhưng trưởng ban biên tập ở đây họ Mã, có lẽ anh Thời nghe nhầm chăng?”
Tử Chấn không chần chừ nói: “Tôi thích cái cô tên là Nhan Thuấn Nhân, tôi muốn làm việc với cô ấy. Nếu cô ấy không đến, thì thôi, bỏ qua chuyện này đi.”
Phó tổng biên tập tòa soạn nhìn Tử Chấn, đành phải đi thông báo cho chủ nhiệm Mã tìm Thuấn Nhan. Bận rộn tìm kiếm nửa tiếng đồng hồ mà vẫn không liên lạc được.
Tử Chấn nói: “Tôi không có thời gian đợi lâu đâu, Nhan Thuấn Nhân không làm việc ở đây nữa phải không?”
Phó tổng biên tập nói: “Chúng tôi đã liên lạc được với một nhân viên họ Lý từng làm việc ở đây, anh ta có liên lạc với Thuấn Nhân. Thuấn Nhân làm việc ở bộ phận quản lý phát triển sự nghiệp của tòa soạn, là nhân viên xuất sắc của chúng tôi, là một trong mười nhân viên giỏi ở đây, tôi đã đề cử cô ấy rồi.”
Tử Chấn nói: “Ồ, nếu đã như vậy, lúc nãy ông nói có ông trưởng ban biên tập họ Mã đúng không? Tôi nghe nói, ông này cũng được lắm, để ông ta làm trợ lý cho Thuấn Nhân đi.”
Phó tổng biên tập gật đầu: “Thuấn Nhân chắc chắn sẽ là người phụ trách dự án này, để ông Mã làm trợ lý cho cô ấy cũng không vấn đề gì.”
Tử Chấn đứng dậy rời khỏi tòa soạn, trước khi đi anh nói: “Năm triệu đang để ở chỗ Tổng giám đốc Triệu, sau khi dự án này được triển khai, ông cho người bên tài vụ liên hệ với Tổng giám đốc Triệu.”
Việc Tử Chấn đến tòa soạn, ít nhiều cũng mang tính cách trả thù trẻ con. Thuấn Nhân biết anh thật sự không muốn mình quay lại tòa soạn. Anh chỉ muốn cho đám người kia một bài học. Dự án kết thúc, Tử Chấn cũng không ngu đến nỗi mang tiền cho bọn chúng chơi.
Tử Chấn gặp Thuấn Nhân lấy chứng minh thư, lấy tên Thuấn Nhân mua một lúc ba ngôi nhà cao cấp, giấy tờ nhà đều giao hết cho Thuấn Nhân.
“Em hiền lành quá, không biết mưu mẹo trong kinh doanh, nên đừng buôn bán gì hết, cứ làm chủ nhà là được rồi”, Tử Chấn nói. “Hai căn có hai phòng ngủ, một căn có ba phòng ngủ, lắp đặt nội thất bên trong xong là có thể ở được. Em và Nhan Nhan ở căn có ba phòng ngủ, còn lại hai căn em cho thuê, tiền đó để hai mẹ con chi tiêu, và nuôi thêm một cái xe hơi nữa cũng thoải mái. Sau đó, em thích làm gì thì làm, không cần phải để ý đến thu nhập, chỉ cần là việc em thích thôi.”
Thuấn Nhân nói: “Anh giúp em nhiều quá, em không có cách nào đền ơn anh, những cái đó em không thể nhận được.”
Tử Chấn thở dài: “Thuấn Nhan à, mọi thứ không ngừng thay đổi, em không thay đổi thì cũng phải tiếp tục tồn tại. Anh không biết tương lai sau này mình có thay đổi không, nên bây giờ anh muốn là nhiều việc cho em hơn, được không? Anh muốn nhìn thấy em vui vẻ, không phải chịu áp lực cuộc sống, không phải lo lắng, sợ sệt, lúc nào cũng tràn đầy hy vọng, hạnh phúc, anh muốn nhìn thấy em như vậy.”
Thuấn Nhân tay cầm ly nước, vui buồn đan xen. Khuôn mặt trắng hồng bỗng đỏ ửng.
Khuôn mặt không trang điểm đẹp dịu dàng, Tử Chấn ôm lấy Thuấn Nhân rồi đặt lên môi cô một nụ hôn thật ngọt ngào. Đôi môi cô mềm mại và mát lạnh. Tử Chấn luồn tay cởi chiếc áo ngực của cô, người Thuấn Nhân như tan ra thành nước. Đây