Bởi Vì Thấu Hiểu Cho Nên Từ Bi
Tác giả: Nguyên Ngộ Không
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341531
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.
không khá lên, cơn đau tái phát. Trong làn khói thuốc mở áo, Tử Chấn như thấy Thuấn Nhân đang bế Chấn Chấn, còn Nhan Nhan đang bám lấy vạt áo mẹ, cười tít mắt. Anh bị sặc thuốc, ho dữ dội, Tử Chấn với tay lấy gạt tàn rồi dụi điếu thuốc vào đó.
Ở ven thành phố, có rất nhiều những khu chung cư cao tầng cũ, chỉ có ở đây mới thấy được nhiều người cao tuổi mà ở thành phố hiếm thấy.
Nhà của Trịnh Học Mẫn ở tầng hai, là căn hộ có hai phòng ngủ, một phòng khách kiểu cũ. Trong nhà thiếu ánh dáng, ánh mặt trời không chiếu được vào, đồ đạc được sắp xếp rất ngăn nắp, trên tường treo mấy tấm hình của cặp vợ chồng trẻ và đứa con, ngoài ban công còn phơi chiếc áo màu rượu nho của Trịnh Học Mẫn.
Một người đàn ông trung niên có thân hình gầy gò đang nằm trên giường, hai gò má lõm sâu, đôi mắt vô hồn lúc lâu cũng không thấy động đậy. Con trai của Trịnh Học Mẫn đứng cạnh tủ đầu giường, dưới mái tóc ngắn là một gương mặt kiên định.
Tử Chấn ra hiệu cho con trai của Trịnh Học Mẫn đến phòng khách nói chuyện. “Bệnh của bố em có cần nằm viện không?” Tử Chấn hỏi. “Đổi sang một căn hộ thoáng mát sẽ có lợi cho sức khoẻ của bố em hơn, chờ anh tìm được nhà sẽ báo cho bố con em chuyển qua đó.”
Cậu thanh niên mặt lạnh như tiền: “Đây là sự bù đắp mà mẹ tôi giành được sao?”
Tử Chấn không trả lời, anh cảm nhận được sự căm phẫn sau lời nói đó.
Cậu kia hét lên: “Tôi ghét người có tiền như mấy người, ghét cái bộ mặt giả nhân giả đức của mấy người khi việc đã xong. Mẹ tôi nói, anh là người tốt, nhưng tôi không thấy anh tốt chút nào, anh là kẻ máu lạnh, độc ác, không có nhân tính, anh đem tất cả tiền trên thế giới này cho tôi cũng không làm cho mẹ tôi sống lại được! Tôi đưa anh tất cả số tiền đó, anh bảo mẹ anh nhảy lầu tự sát, anh đồng ý không?”
Tử Chấn nhìn cậu ta, bình tĩnh nói: “Mẹ anh chết rồi, chết khi anh còn nhỏ hơn em rất nhiều. Hơn nữa, em còn có một người bố sớm tối bên cạnh, anh thì không. Người mà em gọi là có tiền, đó cũng chỉ là một thước đo mà thôi. Mẹ em là bạn học của mẹ anh, cô Trịnh nhìn thấy anh trưởng thành, trong lòng anh cô ấy cũng như mẹ vậy. Về chuyện này, anh không muốn giải thích bất cứ điều gì, nhưng có điểm này anh phải nói cho em hiểu, anh đưa tiền cho em là vì anh biết hy vọng lớn nhất của cô Trịnh chính là em. Đối với cô ấy, em là tất cả. Chăm sóc tốt cho bố, và trở thành một người đàn ông chín chắn, đó là sứ mệnh của em.”
Cậu thiếu niên nuốt nước mắt đứng ở góc phòng, đôi mắt sưng húp không còn vẻ giận dữ.
Tử Chấn mở cửa đi xuống lầu, cậu kia đuổi theo, nhưng không gọi. Tử Chấn quay người lại nói: “Nếu cần sự giúp đỡ thì có thể tìm anh bất cứ lúc nào. Nếu không có chuyện gì, chỉ muốn nói chuyện thôi cũng được.”
Cậu kia ngồi xuống bậc cầu thang, hai tay đặt lên đầu gối suy ngẫm, xung quanh yên lặng như tờ.
Ở Bắc Kinh có rất nhiều câu lạc bộ tư nhân, nhìn bên ngoài không mấy bắt mắt, nhưng mở cửa đi vào thì như một cung điện. Thời Hân có một căn phòng như thế cho tổng thống ở trong câu lạc bộ đó, bên trong thức gì cũng có, cực kỳ xa hoa, khi không có việc gì, ông ta lại đến đó thư giãn, có khi ở đó cả ngày trời.
Hôm nay ông ta gọi cả nhà tập trung ở đó. Lệ Huyên nằm trên chiếc giường kiểu Nhật đọc tạp chí thời trang, An An đang chơi game, còn Tử Chấn ngồi hút thuốc ngoài ban công.
An An ngồi khoanh chân trên tấm thảm, mặc một bộ đồ ở nhà, tóc tết đuôi sam sau gáy. Thời Hân ra hiệu cho cô tắt trò chơi, An An lấy điều khiển nhấn nút, tiếng ồn ào trong phòng biến mất.
Ông ta nói: “Con thích anh Tử Chấn không?”
“Con không muốn trả lời câu hỏi của bố”, An An đáp.
Thời Hân cũng ngồi xuống tấm thảm, khoanh chân lại, nói: “Câu hỏi này con phải trả lời, bởi nó rất quan trọng đối với hạnh phúc của con. Con muốn Tử Chấn làm chồng con không?”
Thấy Thời Hân không có vẻ đùa chút nào, An An trả lời cũng rất thật lòng: “Muốn, rất muốn.”
“Thế thì được, chúng ta cùng nghĩ cách”, Thời Hân nói. “Anh và chị dâu con ly thân rồi, đây là cơ hội tốt. Bố tìm hiểu rồi, cô ta đã về An Huy, có điều sớm muộn cũng sẽ quay lại. Loại đàn bà đó, ngoài nhằm vào số tài sản gia đình ta, thì chẳng còn mục đích gì khác. Những việc cô ta làm trước đây khiến bố nghĩ tới là thấy khó chịu rồi. Tốt nhất là không nên cho người ngoài can thiệp vào, chỉ có bốn người nhà ta mới có thể tin tưởng lẫn nhau.”
An An không mấy thích thú với cách nói của ông ta bèn ngắt lời: “Con thấy anh ấy sẽ không đồng ý đâu. Bố giải quyết được chuyện này thì những chuyện khác không vấn đề gì.”
“Nó đương nhiên sẽ đồng ý, chỉ cần chúng ta làm cho nó mãi mãi không dám đối mặt với chị dâu con là được rồi, đến lúc đó, ngoài lấy con ra, nó còn sự lựa chọn nào khác?”
Vẫn chưa tin lắm, An An nói: “Thế nào là không dám đối diện? Lẽ nào chụp mấy bức ảnh? Hay quay clip anh ấy ngoại tình à?”
“Con thật nhanh trí, mấy thủ đoạn đó lúc nào cũng hữu dụng. Nếu con còn có thủ đoạn nào cao tay hơn thì cứ làm như con nghĩ đi.”
An An sững người.
Thời Hân dùng ngón tay kẹp lấy hai cái ly, một tay cầm chai Carruades de Lafite sản