Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 134668
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/668 lượt.
t mình nên trả lời anh như thế nào.
“ Quyết định vậy đi, tôi sẵn lòng làm tài xế thay thế ”. Ánh mắt Thẩm Dịch Trần dừng lại trên người cô.
Đinh Thần trừ việc gật đầu im lặng ra còn có thể nói gì được nữa.
Dũng cảm theo đuổi tình cảm của mình chính là ngôn ngữ của loài hoa hướng dương
Diệp Tử đang vật lộn đầu tắt mặt tối thì cô nghe thấy giọng Bùi Tử Mặc vang lên. Cô mở hé cánh cửa, hai tay khoanh trước ngực, tựa người đứng bên cánh cửa nghe xem Bùi Tử Mặc nói gì.
“ Hôm nay là sinh nhật tôi, tôi mời mọi người đi dùng bữa tối ”. Nụ cười thấp thoáng trên gương mặt Bùi Tử Mặc, anh ôn tồn cất tiếng.
Diệp Tử khịt mũi cất tiếng cười giễu.
Những người khác trong phòng thị trường nhảy nhót reo hò, Thẩm Hạo huých Bùi Tử Mặc : “ Phóng khoáng thế ”
“ Cái gì ? ”. Bùi Tử Mặc nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu.
“ Tôi bảo anh ra ngoài, chỗ này không hoan nghênh anh ”. Diệp Tử không muốn nói chuyện với Bùi Tử Mặc nữa, nếu tiếp tục nói với anh, cô sẽ không nhịn được mà cất tiếng chửi.
“ Diệp Tử ! ”. Bùi Tử Mặc chẳng thể hiểu nổi vì sao cô phản ứng mạnh mẽ đến vậy, cứ cho là vì bệnh vực cho Đinh Thần đi chăng nữa thì việc ly hôn chính là do Đinh Thần đề nghị.
Diệp Tử cắn chặt môi : “ Tôi thực sự nghĩ không ra vò sao Đinh Thần lại yêu hạng người như anh ”
Bùi Tử Mặc biến sắc : “ Suy cho cùng thì tôi đắc tội với cô ở điểm nào ? ”
“ Anh không hề đắc tội với tôi ”. Diệp Tử né tránh ánh nhìn của Bùi Tử Mặc, cô đưa tay chỉ về phía cánh cửa phòng : “ Không tiễn ! ”
Bùi Tử Mặc vốn không phải loại người hay so đo tính toán với phụ nữ, thêm vào đó anh và Hướng Huy là bạn bè thân thiết, anh càng không thể để tâm chuyện nhỏ nhặt này, nhưng dáng vẻ chế giễu coi thường của Diệp Tử khiến Bùi Tử Mặc vô cùng nổi giận, anh không suy nghĩ liền chống tay lên cánh cửa : “ Hôm nay, cô không nói rõ ràng thì tôi sẽ không đi ”
“ À, Bùi công tử cũng học đòi thói vô lại rồi ”. Diệp Tử mím môi, nheo mắt nhìn anh.
Bùi Tử Mặc chợt mỉm cười : “ Diệp Tử,tôi biết cô quan tâm đến Đinh Thần, tôi cũng rất nhớ cô ấy ”
Diệp Tử hít một hơi thật sâu, giữ nguyên nụ cười xã giao đúng mực trên môi : “ Vậy à ? ”
“ Dạo này cô ấy ra sao rồi ? ”. Bùi Tử Mặc nhìn Diệp Tử, từ tốn hỏi.
Diệp Tử cất giọng nói mỉa mai : “ Mấy hôm trước chẳng phải anh đã gặp cô ấy rồi sao ? ”. Ý Diệp Tử muốn nói chính là lần Bùi Tử Mặc tình cờ gặp Đinh Thần trong bệnh viện , cũng chính lần Đinh Thần không may bị sảy thai.
Nụ cười thấp thoáng trong ánh mắt Bùi Tử Mặc, fwowngf như anh đang hồi tưởng điều gì đó.
Diệp Tử lắc đàu, nhìn bộ dạng anh ta không hoàn toàn là kẻ vô tình vô nghĩa, vậy thì anh ta và Đinh Thần làm sao lại ra nông nỗi này.
Bùi Tử Mặc lắc đầu lặng lẽ thở dài : “ Cảm ơn cô đã thay tôi chăm sóc Đinh Thần ”
Diệp Tử cười ngặt ngẽo : “ Giờ anh không có tư cách để nói câu đó nữa rồi, tôi là bạn của cô ấy, còn anh thì chẳng là gì cả ”
Toàn thân Bùi Tử Mặc cứng đờ, bị Diệp Tử chặn họng, anh không nói nên lời.
Diệp Tử quay trở lại chỗ ngồi của mình, chống cằm cười khẩy,nói : “ Bùi công tử,chúc anh và đứa con của Vu Tranh bình an khỏe mạnh ”
Câu nói nghe chừng rất bình thường nhưng xét cho cùng vẫn có điều gì đó bất ổn. Điều đầu tiên Bùi Tử Mặc làm sau khi trở về văn phòng chính là gọi điện cho Hướng Huy.
Hướng Huy ngập ngừng tỏng giây lát, trả lời qua loa : “ Sức khỏe Đinh Thần không tốt lắm ”
Bỗng chốc Bùi Tử Mặc cảm thấy lòng nóng như lửa đốt : “ Rốt cuộc cô ấy làm sao, vì sao cậu và Diệp Tử ấp a ấp úng, hai người có chuyện gì dấu mình ? ”
“ Nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian thì sẽ không sao cả ”. Nếu Đinh Thần và Diệp Tử không muốn cho Bùi Tử Mặc biết chuyện này thì Hướng Huy cũng chẳng tiện tiết lộ.
Bùi Tử Mặc im lặng, mỉm cười : “ Vẫn chưa chúc mừng cậu nữa ”
“ Chúc mừng mình ? ”. Hướng Huy sửng sốt.
“ ừ, lần trước mình gặp Diệp Tử tại khoa sản ở bệnh viện ”
“ Ờ, ờ ” Hướng Huy bất chợt bừng tỉnh,anh vội vàng lấp liếm.
Bùi Tử Mặc đang nhớ đến Đinh Thần, tâm hồn teo ngược cành cây, trò chuyện đôi câu với Hướng Huy rồi liền ngắt máy. Anh suy nghĩ một lúc, bèn gọi điện đến văn phòng Đinh Thần.
Nhận điện thoại chính là Đinh Tiểu Á, Bùi Tử Mặc không dám nói lời nào, dập máy rồi anh gọi lại vào tổng đài công ty.
Lễ tân là một cô gái rất lễ phép, cô nói : “ Giám đốc Đinh xin nghỉ phép dưỡng bệnh ”
Bùi Tử Mặc hoảng hốt, một lúc lâu, anh lật tới lật lui số điện thoại Đinh Thần trong danh bạ, suy ngẫm hồi lâu, anh gửi tin nhắn cho cô.
“ Tít tít ”. Âm báo tin nhắn vang lên, chẳng màng để tâm đến. Nếu là chuyện gấp thì đối phương nhất định sẽ gọi điện thoại lại chứ chẳng cần lựa chọn cách thức nhắn tin.
Cô mới xuất viện, vốn dĩ bó mẹ muốn đón cô về nhà ở cho tiện chăm sóc nhưng Đinh Thần viện cớ muốn đi làm gần nhà nên cô vẫn dọn về căn hộ trước kia mình thuê.
Trước đó, Diệp Tử đã quét dọn, căn phòng chẳng nhuốm bụi trần duy chỉ thiếu hơi người.
Đinh Thần ăn qua loa vào cọng mì, giải quyết xog bữa tối trên bà