XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Em Là Truyền Thuyết Của Anh

Nếu Em Là Truyền Thuyết Của Anh

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 134641

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/641 lượt.

Tử trả lời anh.
Vừa đúng lúc Hướng Huy nhấn còi gọi Diệp Tử, cô vẫy tay chào anh rồi vội vã ra về.
Lúc Thẩm Dịch Trần bước vào phòng bệnh, chỉ còn một mình Đinh Thần ở trong phòng.
Cô nằm nghiêng người, mái tóc dài rối xõa trên gối,sắc mặt cô trắng bệch, lộ rõ vẻ mệt mỏi tiều tụy.
“ Đinh Thần ! ” Giọng Bùi Tử Mặc trầm ấm.
Đinh Thần từ từ mở mắt, gượng cười : “ Lại để anh trông thấy bộ dạng bi thản nhất của tôi nữa rồi ”
Thẩm Dịch Trần giúp cô kéo cao chăn : “ Coi chừng cảm lạnh ”. Vừa rồi anh đã xem qua bệnh án của cô ở chỗ hộ lý, tâm trạng anh rối bời ngổn ngang.
Đinh Thần chống hai tay toan ngồi dậy, Thẩm Dịch Trần vội ngăn lại : “ Cô nằm yên đừng cử động, tôi còn có việc, tôi đến thăm cô rồi đi ngay ”
“ Cảm ơn anh đã đến thăm tôi ”
“ Không cần cảm ơn, tôi chẳng mang gì đến cho cô cả ”. Thẩm Dịch Trần cười rạng rỡ.
Đinh Thần bất giác mỉm cười.
Thẩm Dịch Trần đảo mắt nhìn quanh gian phòng : “ Không ai ở lại chăm sóc cô sao ? ”
“ Bố mẹ tôi, còn có cả em họ tôi nữa, mọi người ra ngoài đi ăn cả rồi ”
Thẩm Dịch Trần gật đầu : “ Vậy tôi không làm phiền cô nữa. cô gắng giứ gìn sức khỏe ”
“ Tôi không tiễn anh ”. Đinh Thần bình thản cười.
Thẩm Dịch Trần mở cửa, mỉm cười ngoảnh đầu lại, trong đôi mắt lấp lánh của anh như đang được bao trùm bởi làn khói mỏng manh nhàn nhạt, anh có lời muốn nói với cô nhưng rồi lại thôi.
Liên tiếp mấy ngày liền, Thẩm Dịch Trần ngày nào cũng đến thăm Đinh Thần, cử chỉ ân cần vồn vã này của anh đến cả bố mẹ cũng nhận ra.
Đinh Tiểu Á càng khỏi phải nói, thi thoảng ca tụng tâng bốc vài câu về bên tai Đinh Thần, có lần cô còn nói Thẩm Dịch Trần là mẫu người có một không hai trên cõi đời này.
Đinh Thần cười xòa, Thẩm Dịch Trần có tốt đẹp đến thế nào thì có làm sao. Trải qua cuộc hôn nhân thất bại,trong khoảng thời gian ngắn, Đinh Thần vẫn chưa thể nào thoát khỏi bóng đen đó. Con người Thẩm Dịch Trần mặt mũi sáng sủa, công việc thuận lợi, người đàn ông ưu tú thế này, cứ sao cô phải khiến anh trở nên lỡ dở. Tình yêu chính làm thứ tổn thương con người, né tránh được thì cô phải né tránh.
Đinh Thần cười nhạo : “ Tiểu Á, em ca ngợi anh Thẩm Dịch Trần không hết lời, phải chăng là…. ” Cô cố tình nói lấp lửng, mỉm cười nhìn gương mặt dần đỏ ửng của Đinh Tiểu Á .
“ Chị này ”. Đinh Tiểu Á dậm chân. “ Em vì muốn tốt cho chị, chị còn ghẹo em, không thèm nói với chị nữa ”. dứt lời, Đinh Tiểu Á quay người bỏ đi.
Diệp Tử đưa quả táo vừa cắt xong cho Đinh Thần. “ Mình thấy Đinh Tiểu Á nói không sai, Thẩm Dịch Trần và cậu rất xứng đôi ”
Đinh Thần cắn một miếng táo to : “ Vừa giòn vừa ngọt, cậu gọt trái cây quả là tài ”
Diệp Tử tức tối : “ Cậu đừng có mà đánh trống lảng ”
Đinh Thần cụp mắt rồi lại ngẩng đầu nhìn Diệp Tử cười, cô nói : “ Chỉ cần anh ta cũng có khả năng gọt táo không dứt vỏ như cậu thì mình sẽ xem xét đến chuyện cưới anh ta ”
Diệp Tử có một kỹ năng, đó chính là có thể gọt vỏ táo hoàn chỉnh không đứt đoạn. Nghe nói, từ nhỏ nhiệm vụ gọt táo mời khách mỗi khi đến nhà chơi đều giao cho Diệp Tử, đó chính là lý do Diệp Tử luôn khoe khoang kỹ năng được rèn dũa trog suốt mấy năm qua. Cô đưa mắt nhìn sang Đinh Thần, khóe mắt nhếch lên cao, Diệp Tử nhìn Đinh Thần chăm chú.
Đinh Thần chẳng chút khách sáo trừng mắt nhìn Diệp Tử, khóe mắt cô dừng ngay tai bóng người đang trầm ngân suy tư đứng ngay ngoài cửa.
Cô không biết Thẩm Dịch Trần đứng đó từ lúc nào, cô cũng không biết anh nghe được đến đâu. Gương mặt anh thoáng chốc đỏ ửng. Cô vốn dĩ chỉ nói đùa, mong anh không để tâm đến lời cô vừa nói. Cô húng hắng ho nhằm che đậy vẻ ngại ngùng của mình : “ Bác sĩ Thẩm ”
Diệp Tử kinh ngạc quay lại, cô gật đầu thay lời chào hỏi Thẩm Dịch Trần. Diệp Tử vốn là kẻ hiểu chuyện, mỉm cười, chụp lấy ngay câu nói : “ Hai người trò chuyện đi, tôi còn vội đi gặp khách hàng ”. Diệp Tử không chừa cho Đinh Thần cơ hội ngăn cản, cô chuồn nhanh.
Đinh Thần sao lại không hiểu tâm tình của Diệp Tử, cô cười ngượng ngùng, đưa tay chỉ vào chiếc ghế Diệp Tử vừa ngồi, nói : “ Anh ngồi đi ”
Thẩm Dịch Trần đặt bó hoa tươi xuống. “ Hôm nay cô thấy thế nào rồi ? ”. Đây là câu nói cửa miệng nỗi ngày của anh, hoa tulip hồng nhạt là món quàn không thể thiếu. Việc này là nhờ vào bản báo cáo tường tận chi tiết của Đinh Tiểu Á .
Mấy ngày nay tinh thần tôi khá lên rất nhiều rồi, nếu tiếp tục lưu lại nơi đây chắc chắn tôi sẽ mốc meo, rỉ sét mất thôi ”. Đáy mắt Đinh Thần ánh lên nét cười.
Thẩm Dịch Trần hiểu rõ mười mươi bệnh trạng của Đinh Thần nhưng không nói gì, nụ cười vẫn ngự trên đôi môi anh : “ Gắng gượng đến hai ngày nữa là có thể xuất viện rồi, đến lúc đó tôi đón cô ”
“ Không cần đâu ”. Đinh Thần vội đáp, cô chạm ngay vẻ chán nản, buồn bã lóe lên trong đôi mắt anh, cô vội sửa lại lời mình : ” Ý của tôi là, không cần làm phiền đến anh, Diệp Tử sẽ đến đón tôi ”
Thẩm Dịch Trần mím môi, nụ cười trên khóe miệng vẫn còn : “ Vậy thì tôi là người thay thế bổ khuyết vậy, nếu như Diệp Tử không rảnh ”
Đinh Thần hé môi nhưng không biế