The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341138

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1138 lượt.

, anh đã cõng em, như thế là đã thất tiết với em rồi, em phải chịu trách nhiệm!
Cuối cùng tôi cũng cười, anh chàng kì lạ này còn muốn tôi phải chịu trách nhiệm!
Anh còn mang cho tôi mấy quyển sách, đều là của Jane-Paul Sartre, Nietzsche, Stropenhauer, Tiền Trung Thư… những quyển sách cũ. Anh nói: Toàn bộ đều là sách quý của bố anh, em mang theo mà xem, thình thoảng đọc những thứ em viết cũng thấy có chút linh khí đấy, đọc cho vui.
Không biết nói gì, tôi nói, lão Thiết, tạm biệt anh.
Tạm biệt, nữ lão Thiết.
Anh trai tôi đã về nhà từ trước, điều khiến mọi người bất ngờ hơn cả là, anh không ra nước ngoài, TOELF cũng đã thi rồi, cũng không học tiếp lên tiến sĩ, anh lại muốn quay về giúp bố quản lí kinh doanh. Anh nói: Con thích làm kinh doanh, rất đàn ông.
Tôi không ngờ anh trai mình lại lựa chọn con đường đó, cố gắng thoát ra, rồi lại quay về.
Gặp lại anh trai lần nữa, anh đã đàn ông hơn rất nhiều, tôi hỏi: Chị dâu đâu?
Tan lâu rồi, đừng có chị dâu, chị dâu mãi thế.
Trong ánh mắt anh có một thứ gì đó rất kì lạ, anh hút thuốc, mặc chiếc áo bằng lụa tơ tằm màu trắng rộng, ngồi trên chiếc ghế chạm trổ bằng gỗ Nam Mộc ngoài phòng khách. Tôi nói: Anh, sao anh trông giống các cậu ấm cô chiêu của những năm ba mươi thế?
Anh liếc mắt nhìn tôi một cái: Nhóc con, đừng có để ý anh, chăm chỉ học hành đi. Đúng rồi, có chàng trai nào theo đuổi em không?
Không.
Thật thất bại. Thật sự không có?
Thật sự không có.
Vậy em có thích anh chàng nào không?
Cái này… tôi ấp úng. Anh tôi sán lại: Có không? Nói cho anh nghe, là ai? Anh sẽ duyệt giúp em, muốn làm em rể anh đâu có dễ, em gái anh xấu xí thế này, gả cho cậu ta anh không yên tâm.
Anh mới xấu xí ấy. Tôi mắng lại anh.
Nhìn xem, đúng là hai anh em tôi. Tôi biết anh thương yêu tôi, nhưng tôi thật sự không thể kể chuyện của Thẩm Gia Bạch với anh, cái đó là nỗi buồn của riêng tôi, là bí mật chỉ mình tôi biết.
Anh tôi đã sớm quên Thẩm Gia Bạch từ lâu, anh cho rằng khi tôi vào đại học cũng sẽ yêu đương nhăng nhít như anh!
Mỗi buổi chiều hoàng hôn, tôi sẽ lại đến đứng ở phía bên kia đường, đối diện nhà Thẩm Gia Bạch để nhìn anh.
Lúc đó, đằng sau chiếc xe đạp của anh sẽ kẹp một quả bóng, sau đó đạp đến sân vận động của trường Nhị Trung để đá bóng với những người khác. Kì thi đại học đã kết thúc rồi, anh nói với tôi, chỉ điền một nguyện vọng: Phúc Đán. Anh tin là mình có thể đỗ, anh tin vào điều đó, vì vậy không điền nguyện vọng hai.
Đây mới chính là người con trai tôi thích, bá đạo và có tài.
Tôi đạp theo sau anh, nghe anh huýt sáo băng băng về phía trước.
Tóc anh có vẻ dài hơn, anh mặc một chiếc quần thể thao màu xanh sẫm, sân vận động đã có nhiều người đến, anh vừa tới đã có người gọi anh.
Tôi ngồi ở tận một nơi xa trên khán đài nhìn anh.
Trên khán đài còn có những đứa trẻ đến đây chơi, túm năm tụm ba. Chỉ có một mình tôi lặng lẽ ngắm nhìn anh.
Anh đá rất hay, mỗi động tác đều rất nhịp nhàng thanh thoát, anh chính là David Beckham của tôi! Vì anh mà tôi thích bóng đá, thích những cầu thủ ngôi sao bóng đá có vẻ ngoài u sầu, ví dụ như Baggio, ví dụ như Van Basten.
Anh liệu có để ý đến tôi không? Sẽ không đâu.
Anh đã từng nói trong tim anh chỉ có Chương Tiểu Bồ. Chỉ có người con gái tên là Chương Tiểu Bồ thôi.
Anh từng nói những lá thư tôi gửi đều được anh đánh số, khóa trong một chiếc hòm nhỏ, chiếc hòm đó được truyền lại từ đời Minh Thanh, có mùi gỗ Long Não. Anh còn nói, sẽ có ngày anh cho em thấy chiếc hòm đó.
Sẽ có ngày đó sao?
Không ai để ý đến tôi, tôi ngồi cách sân vận động rất xa, đưa mắt tìm cầu thủ bóng đá mặc chiếc quần thể thao màu xanh sẫm. Thỉnh thoảng lại có vài hạt mưa, tôi chính là người con gái cầm ô, đi đôi giày thể thao màu trắng và mặc chiếc váy bông dài màu trắng cũ kĩ. Tôi cũng đã thử mặc những chiếc váy hoa hoét màu sắc rực rỡ, nhưng kết quả lại phát hiện ra, chúng không hợp với tôi, tôi chỉ hợp với màu trắng. Mùa thu và mùa xuân, tôi chỉ mặc quần bò, mùa đông tôi mặc quần nhung kẻ màu nâu, nhưng tôi thích những màu sắc sạch sẽ và đơn điệu.
Tôi ngồi xa tít trên khán đài, nhìn ngắm người con trai mà tôi thích, từng lọn, từng lọn tóc của anh xòa xuống trước trán, hành động hất tóc trong ánh tà dương của buổi hoàng hôn vô cùng quyến rũ.
Thẩm Gia Bạch có một thứ khí chất cô độc kiêu ngạo bẩm sinh, giống như những nhà thơ u buồn ở thời trung đại, từ trong ánh mắt anh tôi có thể nhìn thấy một sự khác biệt so với những người con trai khác.
Ngày nào anh cũng đến đây để đá bóng, còn tôi ngày nào cũng đến đây để nhìn anh.
Một hôm trời mưa, chỉ có một mình anh đến.
Không, còn có tôi.
Tôi ngồi trên khán đài, một mình anh đá. Hay là anh nghĩ tôi bị thất tình? Từ xa, anh hình như có nhìn về phía tôi vài lần, mặc dù khoảng cách giữa chúng tôi xa thế, mặt tôi vẫn ửng hồng.
Quay người, tôi bỏ chạy, tôi chạy rất nhanh.
Chạy xa tới mức sắp không nhìn thấy anh nữa, tôi mới quay đầu lại.
Nếu như trên thế giới này chỉ có tôi và anh thì tốt biết bao.
Có một lần, an