Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341144

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1144 lượt.

h đá quả bóng tới chân tôi, anh chạy đến, đầu tóc ướt đẫm mồ hôi, từng lọn từng lọn, rất hấp dẫn. Anh chạy tới, đột nhiên đứng trước mặt tôi, tôi muốn nhìn anh nhưng lại không dám, tôi muốn ngẩng đầu lên nhưng trái tim lại run rẩy.
Bạn ơi, có thể ném giúp mình quả bóng không?
Tôi nhẹ nhàng đá quả bóng về phía anh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ)
Cảm ơn. Anh quay người đá quả bóng ra sân.
Nhìn anh từ phía sau, tôi ngẩn người, Thẩm Gia Bạch, đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với anh, đứng cách anh rất gần, giọng anh rất dễ nghe, anh nói: Bạn ơi, có thể ném giúp mình quả bóng không?
Anh nói: Cảm ơn.
Tôi chống cằm, trái tim đập rộn ràng rất lâu, rất lâu.
Có bảng điểm rồi. Trên đường treo một banner rất lớn: Chúc mừng học sinh trường Nhất Trung, Thẩm Gia Bạch trúng tuyển vào Đại học Phúc Đán. Anh đã hoàn thành tâm nguyện, tôi đứng trước tấm banner màu đỏ, sau đó nước mắt chảy ướt mặt.
Phúc Đán, Phúc Đán! Là trường học mà tôi và anh đã cùng lên kế hoạch, chỉ bởi vì tôi nói tôi thích Thượng Hải. Sự vui sướng của tôi còn vượt xa sự vui sướng lần mình lên bảng vàng năm ngoái. Những ngày này Chương Tiểu Bồ vẫn ở thành Phượng Hoàng, tôi vẫn đúng giờ xuất hiện ở trên khán đài sân vận động, không ai biết bí mật của tôi.
Sau khi Thẩm Gia Bạch thi đỗ vào Phúc Đán, trong hòm thư có một lá thư.
Anh nói, Chương Tiểu Bồ, anh đã nhận được giấy thông báo nhập học rồi, còn nữa, bao giờ thì em quay về? Thành Phượng Hoàng có vui không? Có cơ hội chúng ta cùng tới đó nhé.
Tôi không trả lời thư của anh, Chương Tiểu Bồ còn chưa quay về, tôi không có cách nào hồi âm.
Tôi không ngờ, trong hòm thư còn có một lá thư nữa.
Là của Xuân Thiên.
Hey, Âu Dương Tịch Hạ, em có khỏe không? Nghỉ hè em đã làm gì? Cậu bạn đang học ôn lại của em thi thế nào? Chúc cho cậu ấy thi tốt. Bởi vì cậu ấy là tình địch của anh. Haizz, nghĩ lại thấy buồn, còn chưa bắt đầu theo đuổi em mà đã xuất hiện một tình địch mạnh như thế, có điều, thế cũng tốt, như thế sẽ khiến anh phải nghiêm khắc xem xét lại bản thân mình hơn, xem xem còn có chỗ nào chưa phù hợp, sau đó, ra sức tiến công!
Haha, em không giận chứ em gái?Anh nói đùa thôi.
Chúc em vui.
Anh lúc nào cũng ủng hộ em, làm quân sư cho em, nếu như bước vào yêu đương cảm thấy mặt kĩ thuật còn yếu, nhất định phải tới tìm anh, anh sẽ nghĩ cách giúp em!
Nếu như muốn thu hút cậu ta thì có thể để anh tư vấn vài chiêu, bởi vì anh là con trai, biết các cậu con trai khác nghĩ gì.
Mùa hè phải ăn nhiều hoa quả và rau đấy, cả thịt nữa, con gái mà gầy quá là bọn trai không thích đâu.
Rảnh thì ra bãi biển chơi, nhớ bôi kem chống nắng.
Nếu em bận không cần phải trả lời thư đâu, anh ngày nào cũng đạp xe đi chơi khắp Bắc Kinh, không có em, cũng hơi buồn, haha. 88(bye bye)!
Đọc xong lá thư của anh, tôi chỉ cảm thấy anh thật vô vị, cả ngày từ sáng đến tối chỉ biết chọc cười, viết lá thư cũng không nghiêm túc. Có điều, tôi vẫn trả lời thư của anh, nhờ anh mua giúp một chiếc ghi âm điện tử, bởi vì tôi muốn tặng cho Thẩm Gia Bạch một món quà, hoàn cảnh gia đình anh khó khăn, tôi nghĩ chắc chắn anh sẽ cần dùng đến. Huống hồ, anh đã thi đỗ Phúc Đán, tôi nên chúc mừng anh, tôi đã đi khắp cả thành phố biển này mà không tìm mua được, thế là tôi đành nhờ Xuân Thiên giúp.
Ba ngày sau, bút ghi âm điện tử được gửi đến. Dùng chuyển phát nhanh.
Lúc đó, cách ngày nhập học có mấy ngày, tôi gửi chiếc bút ghi âm điện tử cho Thẩm Gia Bạch qua đường bưu điện, tôi nói dối, tôi nói, Em vừa từ thành Phượng Hoàng về rồi, có điều phải quay lại trường ngay, đây là món quà mà em tặng anh, chúc mừng anh đã vào được Phúc Đán, vốn định gặp nhau, nhưng lại cảm thấy như thế vẫn còn sớm quá, nên đợi thêm thời gian nữa đi.
Có thể kéo dài được ngày nào biết ngày ấy.
Tôi không thể để mình sụp đổ.
Và tôi đúng là đã quyết định quay lại trường sớm, anh trai nói: Tâm trạng nặng nề thế? Có chuyện gì sao? Liệu có phải ở trường có bạn trai không? Có thì có, không sao, anh vẫn sẽ kiểm duyệt giúp em.
Tôi mắng anh nói lung tung, đặt xong vé tàu là đi luôn.
Không ai biết, tôi vì chạy trốn nên mới đi, ngồi trên tàu, nghe bài hát trong máy mp3, hình như bài nào cũng như viết để giành riêng cho tôi, toàn thấy thất bại, thất tình, thế là tôi tắt luôn.
Một mình dựa người vào cửa sổ ngẩn ngơ.
Nước mắt lại chảy dài.
Tuổi trẻ không biết buồn, ai nói câu này mà hồ đồ thế nhỉ? Sao lại không biết buồn chứ? Cảm giác đó luồn lách qua mọi ngóc ngách chiếm lĩnh lấy tôi, biến tôi thành vùng đất hoang dại.
Đời người ai cũng có một mối tình si. Nỗi hận này, biết tỏ cùng ai.
Ngay từ khi bắt đầu đã sai rồi, tôi lại cứ nắm chặt cái sai đó mà không chịu buông tay. Chỉ cần tôi buông tay, trái tim tôi sẽ trống rỗng, trái tim trống rỗng đó là chiếc diều không dây, tôi sẽ trôi dạt về đâu?
Đến trường, tôi mở hòm thư ra xem, thư của Thẩm Gia Bạch đến rồi.
Mở ra, một lá thư rất dày, hơn mười trang.
Chương Tiểu Bồ,
Anh không ngờ hè này em lại không về quê! Thật đấy, anh không ngờ.