Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341125
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1125 lượt.
đã hỏi lại ông một câu, chỉ Vân Cẩm mới thích hợp hay sao?
Bố trầm ngâm.
Vân Cẩm, luôn là một chiếc gai xương bị kẹp giữa gia đình tôi, cảm giác của mỗi thành viên trong gia đình không giống nhau, tôi vừa hận vừa ghen tị, khí chất của Vân Cẩm quả là đặc biệt, nếu tôi có thứ khí chất ấy, liệu Thẩm Gia Bạch có yêu Chương Tiểu Bồ hay không?
Hàng ngày, tôi vẫn đạp xe tới trước cửa nhà Thẩm Gia Bạch, anh vẫn chưa về, anh chưa về tức là Chương Tiểu Bồ chưa về, bọn họ đang cùng nhau ở Thượng Hải.
Họ ở cùng nhau.
Nghĩ đến bốn chữ này, tôi như nhìn thấy sự thân mật tình cảm của họ. Chương Tiểu Bồ nhất định sẽ nũng nịu đòi anh cõng, phải, cô ấy thích con trai cõng mình, mỗi lần uống say đều đòi các chàng cõng về.
Thẩm Gia Bạch nhất định sẽ nhìn cô ấy say đắm, trong thư anh từng viết, Chương Tiểu Bồ, nếu anh và em ở bên nhau, trong mắt anh sẽ không có bất cứ một người con gái nào khác, anh sẽ nhìn em như một kẻ si tình.
Tôi nói, Con trai si tình càng đáng sợ.
Đúng thế. Anh nói anh sẽ nhìn, không chớp mắt.
Một ánh mắt như thế sẽ đốt cháy điều gì?
Những con sóng xô bờ, đến rồi đi, đi rồi lại đến, tối cứ ngồi ngẩn ngơ như thế từ sáng đến tối.
Bãi biển vào mùa đông thật tĩnh lặng, nước mắt tôi rơi thấm xuống cát, từng giọt, lại từng giọt, tạo thành một hố nhỏ. Cái hố ấy cũng thật cô đơn, lặng lẽ lún sâu thêm, không có lối thoát.
Tôi nhận được mấy cuộc điện thoại của Xuân Thiên, anh vẫn nói những câu không đầu không cuối như thế, nói nhớ tôi tới mức không ngủ được, anh trai nhớ em gái tới gầy người, uống canh dầu mè cũng không béo được. Tôi mắng anh.
Anh nói: Không chừng có ngày anh sẽ xuất hiện trước cửa nhà em.
Anh đừng đến, tôi nói, tâm trạng em không tốt.
Tôi không muốn anh lợi dụng khi người khác gặp nguy nan. Tôi nói: Anh đừng có gọi nói linh tinh nữa, anh nên hiểu cảm giác của em.
Anh không hề bị đả kích bởi những lời tôi nói, mà còn khuyên giải, Tịch Hạ, em không biết là mình yêu ai, giờ em nghĩ người em yêu nhất là Thẩm Gia Bạch, nhưng anh ta hiểu em được bao nhiêu? Cũng có thể, thứ em yêu chỉ đơn giản là tình yêu, chẳng liên quan gì đến anh ta cả.
Yêu tình yêu?
Tôi nguyện rằng mình đã yêu tình yêu.
Xuân Thiên nói: Nữ lão Thiết, em chính là đã yêu chính tình yêu! Em hoàn toàn không biết, em đang si mê một cái bóng, mà một cái bóng thì không bao giờ nói chuyện yêu đương với một người đang sống cả.
Nhưng tại sao khi tôi nghĩ đến Thẩm Gia Bạch trái tim tôi lại đau như thế? Tại sao anh giống như hình xăm nơi trái tim tôi? Vĩnh viễn đau như thế?
Đừng, đừng bật đèn
Chương Tiểu Bồ không ngờ lại có một cảnh như thế.
Khi cô biết tất cả mọi chuyện, khi cô biết người mà Thẩm Gia Bạch yêu là cô, sự hư vinh trong cô trỗi dậy. Ngay lập tức trước mắt cô hiện ra hình ảnh Thẩm Gia Bạch, cao ráo đẹp trai, khi anh đi trong gió, dường như gió cũng đi theo anh.
Khi ra ga để đón Thẩm Gia Bạch, cô vẫn coi đấy là một trò chơi. Thật quá thú vị, cô nghĩ.
Hai người thư đi thư lại, kéo dài dai dẳng, những giao tiếp về mặt tinh thần đó, kì thực, tất cả đều liên quan đến cô. Cô là cả thế giới trong mắt một người con trai, vì vậy, cô cảm nhận được vai trò quan trọng của mình, cô thích cảm giác ấy, con gái, xinh đẹp, nữ tính, có con trai thích, ai mà không đắc ý?
Còn Thẩm Gia Bạch sau khi nghe được câu hỏi đó hóa đá như trời trồng, cả một hồ xuân bắt đầu gợn sóng!
Trong lòng Thẩm Gia Bạch, Chương Tiểu Bồ luôn là một cô gái e dè, hướng nội, là một bông hoa lan mọc trong khe núi, mang trên mình sự cô độc và một hương thơm kì lạ. Thậm chí, trong tưởng tượng của anh, khi cô tới đón anh, sẽ ngượng ngùng cúi thấp đầu di chuyển, giống như đóa hoa sen nhút nhát không thể sống tách khỏi nước. Hoặc là khi anh nắm tay cô, cô sẽ đỏ mặt.
Trong những lá thư của Chương Tiểu Bồ tràn ngập những cảm giác trong lành mát mẻ đó, nhưng lúc này đây Chương Tiểu Bồ lại túm lấy tay anh nói: Nhớ chết đi được.
Trái tim của Thẩm Gia Bạch nhảy lên đập thình thịch, giống như có mười mấy cái bễ đang thổi, thổi bùng lên ngọn lửa đang nhen nhóm. Vì vậy, khi Chương Tiểu Bồ kéo tay Âu Dương Tịch Hạ đến bên anh nói: Đây là bạn học của em, Âu Dương Tịch Hạ, anh gần như đã không nghe thấy câu đó.
Trong lòng anh vẫn đang kéo bễ, tiếng thổi phù phù vang lên rổn rang.
Tiếng bễ đó cùng họ đi ăn cơm, cùng họ đi đến kí túc xá dành cho khách của trường.
Khi ngồi ăn cơm, Âu Dương Tịch Hạ có động vào chiếc khăn của anh, anh đã nói một câu, đừng động vào đồ của người khác, cô gái đó dường như lại còn cảm thấy không vui, đúng rồi, cô ấy tên là gì nhỉ? Anh lại quên rồi. Anh chỉ nhớ cô ấy cao gầy, khuôn mặt để mộc, trong ánh mắt, có chút gì đó thanh khiết mát lạnh như bạc hà. Nhưng lúc này Thẩm Gia Bạch không còn để ý được đến những điều ấy nữa, anh đã bị câu nói “Nhớ chết đi được” của Chương Tiểu Bồ làm cho u mê rồi.
Sau khi Âu Dương Tịch Hạ đi, Chương Tiểu Bồ liền gác chân lên chân anh, Thẩm Gia Bạch cảm giác trống ngực mì