Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341127
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1127 lượt.
nh đang đập thình thịch, cứ như có một đoàn tàu đang lao nhanh trong đó, lao nhanh mãi. Cuối cùng anh đã bị Chương Tiểu Bồ đánh bại hoàn toàn, đúng, anh là quân bại trận. Anh nói, anh trúng độc rồi, còn Chương Tiểu Bồ cười hi hi, vẻ mặt yêu kiều.
Thẩm Gia Bạch, vốn đã nên là của Chương Tiểu Bồ cô!
Buổi tối, họ đến kí túc xá.
Vừa vào phòng, anh đi bật đèn.
Đừng, đừng bật đèn. Chương Tiểu Bồ nói.
Trong bóng tối, cô đứng cách anh rất gần, hơi thở kề sát bên tai, âm thanh bị kìm nén nghe thật bức bối.
Chương Tiểu Bồ, Chương Tiểu Bồ. Anh gọi.
Em ở đây. Chương Tiểu Bồ nói.
Chương Tiểu Bồ. Anh vẫn gọi.
Anh không biết phải biểu đạt thế nào cho phải, dáng người cao lớn, anh hơi cong người về phía trước, vì muốn gần Chương Tiểu Bồ hơn chút nữa, anh đưa tay ra tìm, muốn sờ vào mặt cô, nhưng cánh tay đó lại vắt lên cánh cửa, anh kẹp cô giữa góc tường tam giác.
Trong thư Chương Tiểu Bồ từng nói: Nếu anh nhìn em, em sẽ cúi đầu.
Nhưng, Chương Tiểu Bồ thật sự không hề cúi đầu.
Cứ nhìn anh như thế.
Chương Tiểu Bồ bắt đầu cười hi hi.
Người luống cuống chân tay lại là Thẩm Gia Bạch, Thẩm Gia Bạch rút cục đã luống cuống chân tay, người con gái anh mong chờ suốt mấy năm giờ đã ở bên cạnh mình rồi, cô ấy nói nhớ anh chết đi được, cô ấy nở một nụ cười ấm áp, ngập tràn hương vị của pháo hoa. Đang là mùa đông, nhưng anh lại cảm thấy nóng, rất nóng, nóng tới mức có thể cung cấp sự ấm áp cho cả miền Bắc, chiếc giường trong kí túc xá tỏa ra sự nhiệt tình và mời gọi, anh muốn ôm Chương Tiểu Bồ vào lòng, anh muốn ôm Chương Tiểu Bồ trên chiếc giường ấy.
Anh còn đang do dự.
Chương Tiểu Bồ đã nói.
Anh dám hôn em không?
Thẩm Gia Bạch thảng thốt.
Trong đêm tối, mấy từ đó có đủ sức hủy diệt kinh khủng, cảm giác thật bức bối, khiến các dây thần kinh của anh như muốn nổ tung.
Anh không nhớ đã bắt đầu như thế nào, không nhớ mình đã bắt đầu ấn người Chương Tiểu Bồ dựa vào cửa như thế nào, sau đó anh hôn, anh chỉ nhớ rằng mình lập cập, run rẩy, từng chút từng chút một, tất cả đều loạn hết cả lên, anh không biết hôn.
Anh vẫn còn nhớ, có một con rắn nhỏ, trườn vào trong miệng anh, ướt, nóng, nhất thời anh thấy hỗn loạn, mất phương hướng, tay cũng không phải là tay, chân cũng không phải là chân nữa, tất cả đều có cảm giác không đúng.
Môi răng lạnh.
Cơ thể ấm nóng.
Đồ ngốc. Chương Tiểu Bồ mắng yêu anh.
Nào, đưa lưỡi ra đây cho em.
Anh đưa lưỡi mình ra cho cô. Rất ngoan.
Cô ấy mút lấy, nói: Ngoan lắm.
Từ “ngoan lắm” đó đã kích thích anh.
Anh gần như không chờ cô dạy mà nắm bắt ngay được quy trình tiếp theo, nụ hôn đó, kéo dài nửa giờ.
Nửa tiếng đã trôi qua, bọn họ vẫn đứng bên cửa. Bên ngoài là những vệt đèn hành lang mờ mờ ảo ảo, họ đứng trong bóng tối, lần sờ. Anh cởi cúc áo của Chương Tiểu Bồ.
Cũng có thể nói, Chương Tiểu Bồ đã dẫn dắt anh.
Bởi vì chiếc cúc đầu tiên là cô ấy tự cởi.
Sau đó, anh cởi chiếc cúc thứ hai, thứ ba.
Còn tay của cô ấy vẫn đặt trên eo anh, sau đó áp chặt người vào người anh.
Anh cảm thấy sự căng tức, căng tức vô cùng. Sau nụ hôn kéo dài nửa tiếng đồng hồ, anh khó chịu muốn chết.
Cứu anh đi, Chương Tiểu Bồ, Chương Tiểu Bồ.
Anh kêu lên đầy đau khổ, giống như một con thú nhỏ đáng thương. Chương Tiểu Bồ vẫn cười hi hi, rúc đầu vào ngực anh: Em không muốn cứu anh, đồ ngốc.
Thẩm Gia Bạch để cơ thể mình dính chặt lấy người Chương Tiểu Bồ, đây chính là tình huống anh không ngờ tới. Anh cho rằng, anh và Chương Tiểu Bồ sẽ luôn giữ một mét khoảng cách, sau đó đi tản bộ, nói những chuyện vu vơ. Nhưng ngay từ khi bắt đầu, anh đã nhận ra tất cả chẳng có thứ gì đúng hết, tất cả đều nóng hừng hực, anh đã hoàn toàn rơi vào u mê.
Mười hai giờ Chương Tiểu Bồ mới đi.
Khi đi lại ôm hôn một trận nữa, cuối cùng Chương Tiểu Bồ cũng cài lại từng nút áo.
Cô biết, giờ chưa phải là lúc, dễ dãi quá sẽ khiến anh coi thường mình, cô thế này cũng đã đủ bạo dạn rồi, nhanh quá thì sẽ không đúng, không phải phong cách của cô qua những lá thứ, cô chỉ cho anh biết thế nào là sự mê hoặc, để anh phải nhớ đến mình. Người con trai khi đang say đắm với mối tình đầu, một người con trai chưa từng chiếm đoạt người con gái nào, chỉ cần chút chút thế là đủ rồi. Không được phép quá nhiều, nhiều rồi, một là sẽ tự chuốc họa vào thân, hai là làm nhiều mà hưởng ít. Về điểm này, Chương Tiểu Bồ rất hiểu.
Vì vậy đến cuối cùng, cô kiên quyết rời đi, khi quay người nói lời tạm biệt, cô nói: Anh yêu, sáng sớm mai gặp lại, mình cùng đi ăn sáng.
Nhìn bộ dạng đờ đẫn của Thẩm Gia Bạch cô biết, cô đã thành công rồi, người con trai có vẻ bề ngoài giống Kim Thành Vũ này đã là của cô. Cô rời đi với sự đắc thắng vui sướng.
Khi Âu Dương Tịch Hạ hỏi ai hôn ai trước, đương nhiên là cô nói dối. Một là để thể hiện sự lúng túng của mình, hai là để cô ấy biết Thẩm Gia Bạch yêu cô như thế nào, lời dối trá đó, cô nhất định phải nói.
Đương nhiên, cô cũng nhìn thấy sự mất mát của Âu Dương Tịch Hạ, người con gái đó cô đơn tới sắp phát điên rồi! Người thật sự yêu Thẩm Gia