The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341120

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1120 lượt.

Bạch là Âu Dương Tịch Hạ, bản thân cô yêu Thẩm Gia Bạch được bao nhiêu? Cô không nói rõ được, bởi vì tất cả đều xuất phát từ sự hư vinh. Bây giờ, đối với cô tình cảm chỉ là một chiếc tổ rỗng, đúng lúc ấy thì anh lại tới, đầy quyến rũ như thế, hấp dẫn như thế, huống hồ, anh còn là một sinh viên của Phúc Đán danh tiếng, tương lai chắc cũng có một tiền đồ xán lạn. Nghĩ như vậy, cô lại càng quyết tâm hơn.
Cái thứ gọi là tình yêu này vốn như thuốc độc, bản chất của nó đã là sự xâm lược vì tiến công. Nếu cô là Âu Dương Tịch Hạ, cô sẽ không ngốc như thế, cô nhất định sẽ nói rõ tình cảm của mình với anh. Thất bại thì đã làm sao? Trong con người của Âu Dương Tịch Hạ sự mềm yếu chiếm lĩnh quá nhiều. Người con gái này quá lương thiện, cô rất hiểu Âu Dương Tịch Hạ, không có ai có thể thuần khiết trong sáng được như cô ấy!
Tình yêu tìm đến, cô nhất định phải nắm lấy.
Chỉ một câu “Nhớ chết đi được” đã lấy mạng của Thẩm Gia Bạch. Khi anh ngây người nhìn cô như một tên ngốc, cảm giác đầu tiên xuất hiện trong lòng Chương Tiểu Bồ là đắc ý, sau đó là rung động.
Nhưng sự hư vinh trong cô vẫn chiếm phần nhiều.
Còn Thẩm Gia Bạch lúc này lại như người mất hồn. anh tự đưa tay lên sờ sờ môi mình. Trên đó vẫn còn lưu lại hương thơm và sự ướt át của Chương Tiểu Bồ. Thật tuyệt, anh tự nói với mình, thật tuyệt.
Anh không nằm xuống.
Nằm xuống khiến anh cảm thấy mình không còn chút sức lực nào nữa!
Anh cứ ngồi như thế trong bóng tối, nhìn ánh đèn bên ngoài dần dần tắt lịm, cuối cùng, cả thế giới đều chìm trong bóng tối, nhưng hai mắt anh sáng rực, sáng vô cùng, phát ra những tia sáng khiến người ta phải động lòng.
Cơ thể Chương Tiểu Bồ là một chiếc giường khổng lồ, anh rơi xuống đó, thật ấm áp, không tự trèo lên được.
Anh dám hôn em không?
Câu nói đó vang vọng mãi trong đầu anh, anh có cảm giác như toàn thân mình được bao bọc bởi một thứ không khí nóng hừng hực, nhưng lại không muốn vùng vẫy, không thể nói chính xác, có điều anh cũng hơi buồn. Nỗi buồn đó thật khó nói, nghẹn ngào, mang cả mùi vị của sự kì lạ, tại sao anh lại buồn chứ?
Sự kích động dữ dội vừa qua đi, chỉ còn lại một mình anh, anh cứ ngồi ngẩn ra nhìn ngắm cái bóng của mình, đột nhiên anh muốn khóc.
Hai tay ôm chặt lấy mặt, nước mắt chảy tràn theo kẽ tay rơi xuống.
Cuối cùng anh cũng hiểu ra, nụ hôn đầu tiên của mình, đã mất đi như thế.
Thậm chí, còn có sự thích thú vì đã bị xâm lược, bị chiếm đoạt.
Sau đó, anh không biết là mình đã thiếp đi lúc nào, không thay quần áo, dựa người vào thành giường mà ngủ, khi tỉnh lại mới nhận ra, Chương Tiểu Bồ đang đứng trước mặt mình, môi nở nụ cười.
Họ lại quấn lấy nhau mà hôn.
Là Chương Tiểu Bồ hôn anh.
Anh còn chưa đánh răng rửa mặt.
Em đâu có chê. Chương Tiểu Bồ nói: Em thích thế.
Trong ánh sáng của sớm ban mai, nụ hôn của họ như mang hương vị khác lạ của buối tối ngày hôm qua, được hôn người con gái mà mình yêu, trong đầu anh chỉ dấy lên một suy nghĩ mãnh liệt: Đây, đây thật sự là mối tình đầu.
Sao mà lại hấp dẫn đến thế.
Chương Tiểu Bồ lúc này, trong lòn lại có chút buồn bã, bạn thân của cô, Tịch Hạ, là một người con gái tốt biết bao, còn cô lại ích kỉ nhường này, mặc dù bản chất của tình yêu chính là ích kỉ, nhưng, nếu cô không từ bỏ thì sao? Chương Tiểu Bồ cô có thể có được Thẩm Gia Bạch không?






Lúc này, cô chính là yêu tinh của anh
Thẩm Gia Bạch không ngờ Chương Tiểu Bồ lại nhiệt tình nóng bỏng như thế, điều này nằm ngoài dự liệu của anh.
Anh cảm thấy bản thân mình giống như một lò than, trong chốc lát đã được châm lửa. Trước kia vốn ở trong trạng thái hỗn độn, nội dung trong những bức thư bỗng nhiên trở nên mong manh, anh không biết phải bắt đầu một tình yêu nóng bỏng như thế nào, chân tay có phần bối rối, trong lòng như có vô số cái bễ, ra sức kéo không biết mệt mỏi.
Cho tới tận khi quay về Thượng Hải, anh vẫn không dám tin tất cả chuyện này là thật.
Nhưng người con gái trong lòng anh là thật, sự đau đớn còn đọng lại trên đôi bờ môi là thật. Sau này, đúng là anh đã hôn tới phát đau.
Những tin nhắn cô ấy gửi bằng điện thoại và những lá thư viết trên giấy gửi theo phương thức cổ điển có phong cách hoàn toàn khác nhau, Thẩm Gia Bạch hoàn toàn không tỏ ra quá nghi ngờ, bởi vì, người con gái khi yêu thường có sự khác biệt trong tâm lí, điểm này có thể nhận thấy qua những tin nhắn của cô ấy. Cô ấy luôn hỏi, Thẩm Gia Bạch, nhớ em không? Chàng ngốc, hôm nay đã làm gì? Rõ ràng là mang phong cách của một cô gái nũng nịu nhõng nhẽo khi yêu, khiến người ta phải động lòng.
Khi ra ga tàu đón cô ấy, trong túi của Thẩm Gia Bạch có hai nghìn tệ, đây là số tiền anh kiếm được trong mấy tháng ròng đi làm thêm.
Anh vẫn luôn muốn mua thứ gì đấy cho Chương Tiểu Bồ, cô ấy đã từng nói rằng mình là một cô gái đơn giản, nhưng khi gặp thì chẳng thấy đơn giản chút nào mà chỉ thấy xinh đẹp đến mê hoặc, xem ra sức mạnh của tình yêu quả là vĩ đại.
Chương Tiểu Bồ gần như lao về phía anh.