Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341117
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1117 lượt.
n nhau trong mùa đông giá buốt. Những lời này do ai nói, thật đúng quá, Thẩm Gia Bạch nghĩ.
Anh yêu cô ấy, bao gồm cả khuyết điểm của cô ấy. Điều này vừa nguy hiểm, lại vừa mù quáng, nhưng nếu yêu mà không mù quáng thì lại không đúng nữa. Mặc dù Thẩm Gia Bạch cảm thấy mình mù quáng, nhưng không mù quáng còn gọi gì là yêu?
Em sẽ không tìm được ai khác như anh ấy nữa
Chương Tiểu Bồ tiêu hết sạch tiền của Thẩm Gia Bạch rồi mới quay về.
Cô mua nước hoa của Chanel, khi cùng đi dạo trong trung tâm thương mại Mùa Xuân Paris, Thẩm Gia Bạch có cảm giác rất nặng nề, một thứ đồ mà mấy nghìn tệ, còn trong mắt Chương Tiểu Bồ phát ra những ánh nhìn tham lam thèm khát, cuối cùng, cô ấy đã chọn lọ nước hoa đó. Lúc trả tiền, Thẩm Gia Bạch nghĩ đến những tối mùa đông rét mướt đi làm gia sư cho bọn trẻ, thì ra bao nhiêu ngày tích lũy chỉ đáng một lọ nước hoa ngày hôm nay.
Nhưng anh không do dự, chỉ trách mình quá ít tiền.
Cô níu cánh tay anh nói: Con gái ai cũng thích nước hoa, nước hoa là để mê hoặc đàn ông.
Chúng tôi đứng ở hai đầu cách nhau khoảng năm, sáu mươi mét, dừng lại.
Đây là người con trai tôi yêu, tôi nhớ, lần đầu tiên đứng riêng với tôi. Anh đột nhiên cười ngượng ngùng, tâm trí tôi hỗn loạn, loạn đến thế này, trên bờ biển một ngày mùa đông, chúng tôi đứng rất gần nhau, nhưng trái tim lại rất xa nhau, xa đến nỗi tôi đang đứng trước mặt anh, anh cũng không biết tôi là ai.
Tôi cứ lặng người đứng nhìn như thế.
Ah, anh lên tiếng.
Em là Tịch Hạ phải không? Anh ngập ngừng hỏi, bởi vì không chắc chắn, vì thế, mới ngại ngùng.
Trái tim tôi đau đớn, anh đã quên tên tôi. Tôi nói, Thẩm Gia Bạch, em là Âu Dương Tịch Hạ, chính là cô gái động vào chiếc khăn và bị anh mắng. Em là bạn thân của Chương Tiểu Bồ.
Nhớ ra rồi, Âu Dương Tịch Hạ.
Anh đến đây để gặp Chương Tiểu Bồ à?
Đúng thế, bọn anh hẹn gặp nhau mỗi ngày ở đây, giờ đã bốn rưỡi rồi, vốn hẹn nhau lúc bốn giờ. Chắc cô ấy có việc.
Đúng vào lúc ấy, di động của Thẩm Gia Bạch đổ chuông.
Anh nói: Biết rồi, em cứ làm việc đi.
Sau đó anh quay lại nhìn tôi nói: Em xem, đúng là cô ấy không đến.
Chúng tôi sóng bước đi bên nhau, trên bãi cát lưu lại hai hàng dấu chân.
Em thích cái gì? Bình thường hay làm gì? Anh hỏi tôi. Giọng chậm rãi.
Nghe kịch, đọc sách, mơ mộng. Tôi nói. Đúng thế, trong thư tôi đã từng nói, tôi thích nghe nhạc, đọc sách và ngồi mơ mộng.
Xem ra con gái cũng tương đối giống nhau nhỉ, Chương Tiểu Bồ nói cô ấy cũng thích nghe kịch, đọc sách và ngồi mơ mộng, em thật không hổ là bạn thân của cô ấy.
Anh yêu cô ấy lắm phải không? Tôi hỏi.
Rất yêu.
Như thế nào?
Anh quay sang nhìn tôi một cái: Như là, nếu không có cô ấy anh không sống được.
Tôi nhìn anh, đây là lần đầu tiên chúng tôi nhìn vào mắt nhau, tôi không nói thêm được gì nữa, tay chân đã lạnh ngắt, Thẩm Gia Bạch, tại sao anh lại không biết, người con gái đứng trước mặt anh đây mới là người con gái anh nhớ nhung trong những lá thư?
Oh, tôi điềm đạm đáp, tình yêu hay thật đấy.
Em đã có người yêu chưa?
Tôi lắc đầu.
Em thích một người con trai như thế nào?
Tôi có thể nói gì đây? Tôi có thể nói tôi thích anh không? Tôi đã nói một câu nghe rất mùi mẫn: Nhất định phải là một người mà cho dù em có sống bao nhiêu năm trên thế giới này, có gặp gỡ bao nhiêu chàng trai em cũng không thể tìm được một ai khác giống anh ấy nữa.
Tôi nhìn vào mắt anh, nhẹ nhàng nói.
Nếu như trên thế giới này có một trăm người yêu anh.
Em sẽ là một trong số đó.
Nếu trên thế giời này có mười người yêu anh.
Em cũng sẽ là một trong số đó.
Nếu trên thế giới này chỉ có một người yêu anh.
Thì người đó chắc chắn sẽ là em.
Nếu trên thế giời này không còn ai yêu anh.
Điều đó có nghĩa là em đã không còn trên thế giới này nữa…
Anh đã vỗ tay khi nghe xong bài thơ của tôi, đồng thời, tôi thấy mắt anh ươn ướt, khi đọc to bài thơ đó, tôi đã cố gắng để ngăn dòng nước mắt của mình chảy ra, Nếu trên thế giới này không còn ai yêu anh, điều đó có nghĩa là em đã không còn trên thế giới này nữa! Tôi đã đọc đầy thương cảm như thế, tình yêu đau đớn như thế!
Đúng thế, cho dù bao nhiêu năm trôi qua, cho dù có gặp bao nhiêu người, anh ấy vẫn chỉ là anh ấy, em vẫn chỉ là em, điều này đối với tình yêu, quả là một tiên cảnh tuyệt diệu. Âu Dương Tịch Hạ, có thời gian chúng ta hãy cùng đi chơi.
Đây là lần đầu tiên tôi và anh nói chuyện với nhau, chúng tôi nói về tình yêu, nói về sự vĩnh cửu.
Tôi nói với anh rằng, cho dù trải qua bao nhiêu năm nữa, cho dù có gặp bao nhiêu người nữa, tôi cũng sẽ không còn gặp được ai như anh. Đáng tiếc, anh vẫn cho rằng tôi đang nói tới người khác.
Anh chỉ cổ vũ cho câu nói của tôi.
Chúng tôi chỉ ở bên nhau khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ, anh vội vàng bước đi, gió bên bờ biển thổi mạnh, thổi tung chiếc khăn quàng cổ màu đỏ đó, tôi đứng sau lưng anh, nước mắt lã chã rơi.
Sau khi anh đi, tôi ngồi một mình bên bờ biển tới tối.
Phải, hôm