Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341118

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1118 lượt.

i cũng giống như hình với bóng, giống như máu chảy trong huyết quản, có một ngày, đột nhiên nghe thấy tiếng ai hát khúc “Nhượng Từ Châu” từ bên đình đối diện trên hồ vọng lại: Còn chưa nói mà nước mắt ta đã rơi lã chã… những giai điệu của Ngôn phái(1), vô cùng tang thương.
(1). Một trường phái Kinh kịch do Ngôn Cúc Bằng (1890-1942) sáng lập.
Tôi nghiêng mặt qua, cảm giác như có gì từ trong mắt chảy ra.
Kinh kịch, đã khiến tôi say mê vô hạn tới mức này rồi, cho dù chỉ là vô tình nghe thấy, thì nó cũng lập tức bao trùm lấy tôi, khiến tôi vốn đã chìm đắm ở kiếp này, lại thêm chìm đắm.
Lúc nào cũng thấy chưa đủ.
Khó quên nhất chính là khi tôi đến nhà hát kịch Trường An xem vở Xuân khuê mộng do Trương Hỏa Đinh diễn, Trương Hỏa Đinh vừa ra sân khấu, tôi đã ngẩn người, quên cả phải hò reo cổ vũ, lúc ấy mới biết thế nào gọi là say sưa.
Sau khi vở diễn kết thúc đi ra, bầu trời đầy sao, có cả những bông hoa tuyết bay lất phất, dưới bầu trời sao, tôi dùng khăn quàng làm tay áo, cũng từ tốn cất tiếng hát: Khi đi hoa rợp trời, hôm nay trên lầu liễu đã xanh… lúc đó, cuối cùng tôi cũng hiểu, Kinh kịch đã ăn vào máu mình, là người tình như hình với bóng của tôi, khiến tôi ngày đêm nhung nhớ, không sao dứt ra được. Tôi cũng đã hiểu ra rằng, đời người ta, có cái gì đó để nhớ nhung, để yêu thích, trong lòng sẽ u sầu nhưng cũng rất ngọt ngào.
Giống như tôi, cũng chỉ vì tình yêu, mà cảm thấy bầu trời xám xịt.
Ngay cả khi có một người con trai si tình như Xuân Thiên ở bên cạnh, anh vượt ngàn dặm xa xôi đến đây, chẳng phải chỉ là để thăm tôi hay sao?
Tôi lấy di động ra gọi điện thoại cho Chương Tiểu Bồ, hẹn cô ấy tối đi ăn cơm.
Tôi không muốn đi ăn một mình với Xuân Thiên, tôi sợ sự gượng gạo, Chương Tiểu Bồ nhanh chóng đồng ý, cô ấy nói: Mình có thể đưa cả Thẩm Gia Bạch đi không.
Khi cái tên Thẩm Gia Bạch lọt vào tai tôi, tự nhiên tôi rùng mình.
Được, tôi nói, được mà.
Thẩm Gia Bạch, yêu anh khiến em quên mất cả hình dáng anh, yêu anh em quên cả thời gian, yêu anh khiến em trở nên cô đơn thế này, hiu quạnh thế này!






Trên thế giới này khoảng cách xa nhất là…
Bốn người chúng tôi ngồi trong một nhà hàng có tên là Ngư Châu Xướng Vãn.
Rất gần biển, thấp thoáng xa xa là ánh sáng của những chiếc đèn lồng đỏ, chúng tôi ngồi ở một bàn cạnh cửa sổ, ăn những món hải sản vừa được đánh bắt xong.
Trong lòng ai cũng nặng trĩu tâm sự riêng, Chương Tiểu Bồ nói rất nhiều, cô ấy nhiệt tình chào hỏi Xuân Thiên, bảo anh phải nhiệt tình hơn nữa nếu muốn theo đuổi tôi, nếu không khả năng thất bại rất lớn, Xuân Thiên cũng nhiệt tình tiếp lời cô ấy, hai người bọn họ đều nói rất nhiều.
Chỉ có tôi và Thẩm Gia Bạch là im lặng.
Tôi đột nhiên thấy tủi thân muốn khóc, uống một ngụm rượu lớn, tôi đáp: Đừng nói linh tinh.
Anh nhìn tôi chăm chăm, nói rõ ràng từng chữ từng chữ một: Âu Dương Tịch Hạ, tâm sự trong lòng em chỉ có anh mới là người hiểu nhất.
Nhưng cậu ta không thích em, chắc em cũng thấy đấy, cậu ta chỉ quan tâm đến Chương Tiểu Bồ.
Tôi quay người bỏ chạy. Xuân Thiên đuổi theo ra ngoài: Anh nói sai rồi được không? Đừng giận nữa. Dưới ánh sáng mờ ảo của những ngôi sao, đột nhiên tôi có cảm giác thật thê thảm, thật trống rỗng, tôi bắt đầu khóc. Phải, tôi để người ta nhận ra tôi thích ai, nhưng anh ấy lại không thích tôi, anh ấy thích Chương Tiểu Bồ.
Xuân Thiên ngồi bên cạnh tôi, gió đêm rất lạnh, anh hắt hơi mấy cái, sau đó sau khi quay về Bắc Kinh quả nhiên anh đã bị cảm, thậm chí còn sốt mất mấy ngày, vào kì học mới, anh gầy đi nhiều.
Khi kì học mới bắt đầu, tôi xác lập mục tiêu cho mình, quên Thẩm Gia Bạch, cố gắng học hành.
Từ đó, tôi không muốn có liên quan gì tới tất cả những chuyện đã qua nữa.
Phải, tất cả.
Thậm chí, tôi còn từ chối yêu cầu của Xuân Thiên là muốn được đi ăn cơm với tôi, ở trường đại học, sinh viên nam nữ ăn chung với nhau rất nhiều, cùng ăn cơm với nhau thường thì chỉ được coi là bạn cơm thôi, tiếp theo nữa, thì có thể dần dần phát triển thành quan hệ yêu đương, không, tôi không muốn cho anh cơ hội đó.
Nhưng ngày nào anh cũng xuất hiện dưới khu kí túc của tôi rất đúng giờ, sau đó gọi to tên tôi.
Âu Dương Tịch Hạ, xuống đi ăn cơm thôi! Lại còn ăn cơm! Thật độc ác! Khiến người ta phát điên! Lừa đảo, lừa đảo!
Rất nhiều bạn học thò đầu ra nhìn, sao anh chẳng biết xấu hổ gì như thế? Đúng vậy, giọng anh rất to, to tới mức cả tòa nhà kí túc xá nữ đều nghe thấy.
Sau này, hình như tất cả các sinh viên nữ trong khu kí túc tôi ở đều biết ở đây có một nữ sinh tên là Âu Dương Tịch Hạ.
Tôi nói, Xuân Thiên, sao anh lại làm cái việc không biết xấu hổ như thế?
Tình yêu chính là không biết xấu hổ mà, nhớ năm đó khi Từ Chí Ma theo đuổi Lục Tiểu Mạn còn để người ta cho một cái bạt tai, thậm chí ngày nào cũng chạy đến nhà họ Lục. 
Anh muốn em cho anh một cái bạt tai sao?
Đương nhiên không phải thế.
Vậy anh muốn gì?
Anh muốn sau này em là bà xã của anh, anh thích những


XtGem Forum catalog