XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342166

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2166 lượt.

chút anh ấy mới về, tôi cho rằng thế nào cũng phải gần 12 giờ anh ấy mới về, không ngờ mới chưa đến 10 giờ đã nghe thấy tiếng bước chân của anh ấy.
Tôi mở cửa ra, thấy sắc mặt Mộng Hàn cứng lại. Tôi có thể cảm nhận thấy sự tức giận ẩn giấu trong đó, song điều càng khiến tôi ngạc nhiên là đằng sau anh ấy lại là Lâm Uyển Uyển.
Nhìn thấy vẻ mặt của tôi, cô ta dường như là lấy hết dũng khí mới nói: “Chị Tiêu, anh Sở, cảm ơn hai người hôm đó giúp tôi tìm chỗ trọ, tôi muốn nói một tiếng cảm ơn trước mặt hai người.”
Mộng Hàn nghiêm mặt, không nói gì. Tôi đi tới cầm túi giấy tờ trong tay anh ấy, đặt lên tủ giầy bên cạnh. Lúc này anh ấy đã thay dép lê, không quan tâm đi vào trong phòng ngủ thay đồ. Trước cửa chỉ còn lại hai người là tôi và Uyển Uyển. “Chị Đồng Đồng…” Cô ấy nhìn dáng vẻ anh ấy, gọi tôi vẻ sợ sệt.
“Tôi không phải chị cô, anh ấy cũng không phải anh cô gì cả, đừng có mà gọi lung tung!” Xưa nay tôi không phải là người quá nghiêm khắc, nhưng đối với người phụ nữ này tôi thực sự không có chút thiện cảm, cả đời tôi chưa từng ghét ai, nhưng cô ta có thể nói là một người tôi ghét.
“Chị Đồng Đồng, tôi biết chị hận tôi, nhưng tất cả điều này đều không phải do tôi muốn, nếu có thể tôi hy vọng được sống cùng người mình yêu. Giữa tôi và Uông Tường không giống như các người tưởng tượng đâu, tôi không có bạn bè, không người thân ở thành phố này, lại ốm đau không có tiền, chỗ ở tạm thời lại đến hạn trả, chỉ có Uông Tường chịu giúp tôi. Chị Đồng Đồng, chị chưa từng nếm qua cảnh một người đơn độc ở bên ngoài, ốm đau không ai quan tâm, cảm giác bị người nhà đuổi đi như thế nào đâu?” Lâm Uyển Uyển nói vậy, rồi nước mắt tuôn ra, cơ thể gầy gò của cô ấy có chút run rẩy, tạo cho người ta ấn tượng của người vô tội.
Sao tôi lại chưa từng nếm trải qua chứ? Vào năm đầu khi Mộng Hàn bỏ đi, hầu như ngày nào tôi cũng đều nghĩ làm thế nào để sống tiếp ở thành phố A này.
“Cô Lâm, tôi cảm thấy những lời này cô nên tìm bạn trai của cô mà nói, cô đúng là tìm đối tượng để kể sai rồi.” Tôi như đuổi khách đi.
Má Uyển Uyển đỏ ửng, hai tay cho vào trong túi, môi mím chặt, đôi mắt vốn to, trong chốc lát nhắm tịt lại, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ ra hai hàng nước mắt. Quá bất ngờ, vẻ mặt đó khiến tim tôi nhói cái, cô ấy đã phá vỡ hạnh phúc của Hân Hân, nhưng cô ấy cũng là một người phụ nữ đáng thương, sự đau khổ của cô ta lúc này tuyệt đối không thể giả tạo, cô ấy nhất định là rất yêu người bạn trai đó.
“Nếu tôi cũng hạnh phúc như chị Đồng Đồng, tất cả sẽ đều không xảy ra. Tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường muốn hạnh phúc, mọi chuyện của ngày hôm nay đều không phải do tôi muốn. Chị Đồng Đồng, chị có thể tha thứ cho tôi không?”
“Tôi cảm thấy ai khiến cô chịu khổ thì cô nên đi tìm người đó, không phải lỗi lầm của anh ta lại trả thù lên Thẩm Hân Hân, người không liên quan gì. Lẽ nào cô dám nói cô chưa từng cố ý dụ dỗ Uông Tường? Tuy anh ấy có tuổi rồi, nhưng chưa từng trải mới bị dáng vẻ đáng thương của cô che mắt. Nếu cô thực sự yêu anh ấy, không gả cho ai khác, anh ấy không cưới ai khác ngoài cô thì tôi cũng không ghét hai người như bây giờ, hoặc tôi có thể tin giữa hai người tồn tại tình yêu. Nhưng đằng này trong tim cô rõ ràng yêu người đàn ông khác, và lại muốn phá hoại hạnh một gia đình khác; còn Uông Tường đích thị đã yêu cô rồi, lại còn giữ hình ảnh người đàn ông tốt của mình miễn cưỡng cưới Hân Hân. Cho nên cô không thể có được sự đồng cảm của tôi, cô khiến tôi buồn nôn.”
Lâm Uyển Uyển sớm đã mở to đôi mắt xinh đẹp, sự trống rỗng trong đó dường như không còn thần người, “Uông Tường thích tôi lẽ nào là lỗi của tôi sao? Lẽ nào chỉ vì anh ấy thích tôi, tôi phải cự tuyệt sự giúp đỡ của anh ấy, để mình ốm đau không ai quan tâm, buổi tối không có chỗ ở, lưu lạc đầu đường sao? Nếu tôi có một người đàn ông yêu tôi, dù cho là tôi có chịu khổ hơn nữa tôi cũng chịu được, nhưng anh ấy không yêu tôi, tôi lại không thể đón nhận sự ưu ái của một người đàn ông khác sao? Hân Hân và Uông Tường sắp kết hôn, vậy thì sao nào? Là bản thân cô ấy không giữ được trái tim người đàn ông, cũng giống như tôi không giữ được trái tim người đàn ông khác vậy, còn tôi sau khi bị bỏ rơi lại còn bị uất ức vì ràng buộc đạo đức chứ?”
Uyển Uyển nghẹn ngào nói không nên lời, khuôn mặt đỏ ửng lên không bình thường, cơ thể hơi lảo đảo. Tôi ý thức được vội đỡ lấy cô ta, chạm vào tay cô ta, lạnh đến kinh người.
Cô ấy bệnh rồi, tôi còn so đo gì với người bệnh chứ?
“Cô đang sốt, về nghỉ ngơi đi!” Nhìn thấy cô ấy đã đứng vững, tôi rút tay lại, “Về đo thử nhiệt đọ, nếu quá 38°5 thì khuyên cô nên uống thuốc giảm sốt; nếu thực sự khó chịu thì đến gõ cửa bên tôi. Uông Tường cách đây rất xa, đừng làm phiền anh ấy nếu cô muốn đi viện!”
Nghĩ tới Uông Tường ở đầu phía Nam thành phố mà lại chạy tới đầu phía Bắc nhất để đưa cô gái này đi viện, trong lòng lại cảm thấy không phải với Hân Hân.
Uyển Uyển cười gượng một cái, ánh mắt to chớp chớp, đôi mày rậm dài giống như cánh bướm khẽ nhíu lại, “Chị yên tâm đi, tôi không làm phiền ai hết, nhưng