The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342104

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2104 lượt.

ặn lời cô ấy lại còn Hân Hân thì tát lại cho Thôi Duy một cái. Tôi nghe cả quá trình, có chút buồn cười.
“Cậu nói xem làm thế nào đây, tôi lớn như vậy rồi chưa từng bị người đàn ông nào khác hôn, thực ra tôi cũng không phải muốn đánh cậu ta, chỉ là phản xạ có điều kiện. Sau này hai chúng tôi cũng không thể gặp mặt nữa.”
“Anh ta say rượu nên lợi dụng cậu, dù cho anh ta không đúng, cũng không đến mức anh ta thu dọn mà tháo chạy đâu? Chẳng lẽ cậu khó chịu không phải vì anh ta lợi dụng cậu, mà là cậu hối hận vì đánh anh ta?”
“Ui chao, cậu cũng không biết rồi, đi đi rồi nói sau!” Tay Hân Hân cuối cùng cũng không che mặt nữa, lao vào phòng thu dọn hành lý.
Lúc này tôi nghe thấy di động cô ấy đặt trên bàn reo lên, là chuông tin nhắn. “Tin nhắn của cậu, là Thôi Duy.” Tôi cố ý chọc cô ấy.
Hân Hân chạy ra, một tay cướp lấy điện thoại trong tay tôi, sau khi xem xong, mặt tái mét.
“Là Thôi Duy phải không?”
“Không phải, là Uông Tường…” Thẩm Hân Hân khó khăn nói ra hai từ này, sau đó đau khổ nhắm mắt lại, “Anh ta nói... xin lỗi...”






Uông Tường sao lại đột nhiên nhắn tin cho Hân Hân nhỉ, lẽ nào anh ta và cô Lâm kia xảy ra chuyện rồi? Đại khái loại đàn ông “đứng núi này trông núi nọ” chính là nói Uông Tường. Có lẽ Hân Hân rời xa một thời gi­an cũng chưa hẳn không phải là việc tốt.
Ngày mai mẹ của Mộng Hàn sẽ đến, đã nói buổi tối cùng đi mua quà cho mẹ anh ấy, song tôi đợi Mộng Hàn mãi mà vẫn không thấy anh ấy đến, di động của anh ấy cũng không liên lạc được.
Thời gi­an chỉ trên đồng hồ treo trên tường đã sắp là 10 rưỡi đêm rồi. Một mình tôi trong căn phòng rộng thênh thang, nhìn đồ ăn trên bàn, dường như trong chốc lát lại trở về với những ngày tháng một mình trước đây. Trái tim tôi lại không có một phút nào có thể bình thản.
Chì là trong vài ngày ngắn ngủi, trái tim tôi đã hoàn toàn khác.
Buổi sáng rõ ràng đã nói tối cùng ăn cơm, tại sao ngay cả điện thoại cũng không liên lạc được, mà còn tắt máy chứ?
Nghĩ tới Mộng Hàn luôn có dáng vẻ nghiêm túc, tôi bất giác cũng nhếch mép cười.
Chu Chính liếc nhìn tôi một cái, rồi thở dài, sau đó ngữ khi cố ý trở nên có chút kiêu ngạo: “Không ngờ Mộng Hàn ở một vài phương diện lại ấu trĩ vậy, tuy không phải là đối thủ của tôi, cuối cùng chẳng phải là vẫn thất bại thảm hại sao?”
“Nói như thế nào nhỉ?” Thực ra tôi cảm thấy người thua nên là Chu Chính, ít nhất trong lòng tôi là nghĩ như vậy.
“Đầu thập niên 90 toàn quốc rầm rộ sự kiện công nhân bỏ việc, cô có biết không?”
“Đương nhiên là biết, tôi chẳng phải là người nước ngoài.”
“Ừm, bố mẹ tôi đều làm cùng một xưởng, mẹ là trưởng phòng nhân sự, bố là chủ nhiệm xưởng, lúc đó trong xưởng vốn định sau nửa năm sẽ đề bạt bố tôi là trưởng xưởng kỹ thuật. Nhà tôi vốn điều kiện rất tốt, nhưng chỉ trong một đêm, bố mẹ tôi đều mất việc, trở thành thất nghiệp.”
Tôi có chút ngạc nhiên, thì ra bố mẹ sếp Chu đều là công nhân bị thôi việc.
“Thế hệ họ, tốt nghiệp xong vào xưởng làm, là không nghĩ gì đến việc đổi đơn vị, đa số đều không chịu nổi. Một cô và chồng cô ấy từ nhỏ chứng kiến tôi lớn lên, sau khi bị thôi việc không biết sau này sống thế nào, liền dắt tay nhau đi nhảy lầu, đứa trẻ để lại cho ông bà nội.”
Tôi há hốc miệng, điều này trước kia cũng từng nghe qua, song không ngờ lại đều là sự thật.
“Bố mẹ tôi thì nghĩ thoáng hơn, đương nhiên, trong nhà cũng có chút tích lũy, có thể chống đỡ được trong thời gi­an ngắn, họ lúc đó đã hơn 40 tuổi rồi, tìm việc là rất khó. Họ muốn làm buôn bán nhỏ, xem xét rất lâu rồi quyết định mở một cửa hàng tạp hóa. Lúc đó nhà nhà đi mua đồ, đều mua ở cửa hàng tạp hóa, nên cửa hàng tạp hóa nhà tôi làm ăn rất tốt, không bao lâu thì đã mở chi nhánh. Ba nói, nếu biết như vậy, thì chi bằng từ đầu đã nghỉ việc, không chừng đã phát tài rồi. Cô xem, cái gọi là “ác mộng” lại trở thành cơ hội làm giàu cho gia đình tôi. Cho nên tôi so với những người cùng tuổi thì đã sớm tiếp xúc với việc kinh doanh. Lúc học trung học tôi đã từng bày sạp hàng, không đơn thuần là vì kiếm tiền, mà cũng vì để giải khuây, làm thử. Cho nên rất nhiều chuyện trong xã hội, tôi sớm đã thạo hơn người bình thường. Tôi đoán là lúc đó Mộng Hàn vẫn còn là con mọt sách.”
Nói đến đây, anh ấy có vẻ đắc ý không chút giấu diếm. Nhưng trong lòng tôi lại một chút cũng không công nhận, không nhịn nổi “hứ” một tiếng nhè nhẹ.
Chu Chính không để ý, vẫn mặt mày hớn hở, nói tiếp: “Lần thứ hai chúng tôi gặp nhau ở hộp đêm.”
Hộp đêm? Trong lòng tôi kinh ngạc, những chỗ đó luôn là danh từ chỉ những nơi ăn chơi xa đọa của xã hội, Mộng Hàn lúc đó đã đến đó sao?
“Bạn tôi là khách hàng mà Mộng Hàn đang tranh giành, đêm đó tôi bị kéo đi cùng, cho nên lại gặp anh ta. Bạn tôi là người giàu có, ngày thường chơi bời lêu lổng, thói trăng hoa, đóng cửa làm hoàng đế trong công ty của bố hắn, chẳng có việc gì thì tìm nhà cung ứng để ăn chơi nhảy múa. Nhưng tôi lại không ngờ rằng, đó là lần đầu Mộng Hàn đi hộp đêm.” Anh ấy có ý quan sát biểu hiện