Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342118
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2118 lượt.
o? Có lẽ trong mỗi ngày mỗi chuyện sau này, tôi vẫn không thể né tránh vì chuyện này mà liên tưởng, mà nghi ngờ, lúc này đây,tôi lại không thể vì sai lầm từng có của anh ấy, mà chặt đứt tình yêu hồi sinh giữa chúng tôi. Tôi làm không được, cũng không thể ngốc như vậy, giống như vài năm trước ép mình, khiến mình uất ức, lần này tôi muốn trung thực với lòng mình.
“Ừm, đã qua rồi, chuyện đó tôi đã không muốn nhắc lại nữa.” Tôi thẳng thắn nói với Chu Chính.
Chu Chính cười: “Xem ra, dịp Tết tôi đúng là làm thừa rồi, nếu biết Mộng Hàn sẽ đến nhà cô, tôi nhất định sẽ không qua.” Lúc anh ấy nói chuyện này, khuôn mặt có vẻ ngượng ngùng mà tôi chưa từng thấy. Tôi cho rằng người giống như Chu Chính, chuyện gì cũng sẽ xử lý thoáng, thì ra không hoàn toàn vậy.
“Đồng Đồng, cô biết không, tôi sống bao nhiêu năm rồi, những ngày này cảm thấy sống thấy bất lực nhất.”
Tôi bị những lời của anh ấy khiến giật mình, cẩn thận hỏi: “Chu Chính, anh sao vậy?” Anh ấy cau mày nhìn tôi, run run môi, lại bực mình nuốt lời vào, im lặng một lúc lâu sau đó mới lại nói: “Tôi từ nhỏ đến lớn đều háo thắng, gia cảnh bình thường, vì là con duy nhất, cũng coi là được cưng chiều. Sau khi lớn lên, vì tính cách này, trong cuộc sống, tình cảm, hay công việc đều dựa vào trí tuệ và tính dẻo dai của bản thân, những thứ muốn có đều đạt được. Gần đây, tôi gặp phải một chuyện, tôi biết mình không phải vì háo thắng, song tôi…” Chu Chính, con người mà luôn có lời lẽ chí lý trước mặt tôi, luôn nói về triết lý nhân sinh đột nhiên lại có chút gì đó khó nói tiếp.
“Chu Chính…”
Anh ấy giơ tay với tư thế bảo tôi đừng nói gì để anh ấy tiếp tục nói, giống như cái máy không dừng lại được vậy, “Đồng Đồng, tôi hy vọng cô có thể có được hạnh phúc, lúc ở thành phố T những lời tôi nói với cô đều là những lời thật lòng. Duyên phận giữa người và người có rất nhiều loại, tôi không có anh chị em, chỉ cần cô bằng lòng cuộc đời này tôi đều sẽ đối đãi với cô như em gái ruột vậy, bố mẹ tôi cũng là người thân của cô, người nhà tôi cũng là người thân của cô, nếu sau này cô lại gặp phải khó khăn hay uất ức gì thì nhất định phải coi tôi như người anh thực sự vậy nhé.” Anh ấy nói hoàn toàn không mạch lạc gì.
Từ lúc chúng tôi quen nhau, sự quan tâm của Chu Chính với tôi còn hơn cả thầy tốt bạn hiền, đã từng mấy lần vào lúc tôi đau khổ nhất đều ở bên cạnh tôi, nhưng tôi lại chưa từng thực sự quan tâm tới anh ấy.
“Ban đầu lúc anh đưa tôi đến bệnh viện gặp Lâm Uyển Uyển, Mộng Hàn lúc đó rất tức giận, anh ấy không muốn để người khác can thiệp vào chuyện của chúng tôi, nhưng đối với tôi mà nói, anh giúp tôi như vậy, tôi rất cảm kích. Nếu lúc đó tôi không phát hiện ra chuyện này, vào một ngày nào đó tháng nào đó năm nào đó, sau khi chúng tôi tái hôn rồi mới biết, có lẽ tôi sẽ thật sự không thể tha thứ cho anh ấy. Sự việc đã qua rồi, anh và Mộng Hàn vẫn có thể là bạn bè, chỉ cần anh bằng lòng. Trong lòng tôi anh mãi mãi là anh trai tôi, không ai có thể thay thế.”
“Đồng Đồng, mấy ngày tới tôi phải đi công tác rồi.”
Tôi ngồi trên ghế sofa nhà Hân Hân, nhìn mặt mũi bạn Thẩm sầu não, “Đi công tác? Vẫn chưa qua ngày 15 mà, ai sắp xếp cho cậu đi?” Hiệu suất của Tập đoàn Hiểu Thiên xuống dốc không phanh, đã cắt giảm nhiều người rồi, chức vị bây giờ đều là một người kiêm vài nhiệm vụ.
“Tôi tự xin đi.” Hân Hân cúi đầu thất vọng.
“Cậu sao vậy? Hôm qua gọi điện cho cậu bao nhiêu cậu đều không nhấc, hôm nay tôi vội đến, cậu lại nói cậu sắp đi công tác, cậu thần kinh à? Một tên Trần Thế Mỹ mà đáng để cậu ngày ngày thần kinh hoảng loạn vậy sao? Cậu quên là cậu khó thích ứng, đi tới chỗ lạ hay mọc nốt li ti trên người sao? Nếu biết như vậy chi bằng không để cậu về thành phố A nữa.”
“Tôi không phải vì Uông Tường… Tôi là vì thấy chán trong lòng!” Cuối cùng cô ấy ngẩng đầu, mặt đỏ như quả cà chua vậy.
“Cậu rốt cục sao vậy?” Trực giác mách bảo tôi hôm qua cô ấy không nhấc máy nhất định là xảy ra chuyện.
Không thể là giữa cô ấy và Thôi Duy xảy ra chuyện gì chứ, ví dụ cùng cảnh, đi giải sầu uống rượu, cuối cùng say rồi bị thất tiết hay gì đó…
“Ui chao, hôm qua tôi và Thôi Duy uống rượu... Anh ấy lái xe đưa tôi về nhà…sau đó...” Hân Hân dùng tay che mặt, nói được một nửa.
Đúng là bị tôi đoán trúng rồi?
“Tôi khó chịu, thực ra đã năm 2011 rồi, tình một đêm đâu đâu chẳng có, chẳng qua chỉ là một nụ hôn?” Hân Hân tự an ủi bản thân, khuôn mặt càng nhìn càng giống trái mướp đắng.
A, tim tôi hết bồn chồn, thì ra sự việc không nghiêm trọng như tôi tưởng tượng.
Tiếp đó nghe Hân Hân nói hết với tôi, tôi mới hiểu ra, thì ra hôm qua hai người họ không có ở nhà, mà lái xe ra ngoài ăn cơm.
Lúc hai người ăn cơm uống rượu, khi Hân Hân uống rượu lời ra càng nhiều, thao thao bất tuyệt nói về chuyện lãng mạn giữa cô ấy và Uông Tường trong mười mấy năm cho Thôi Duy nghe. Ban đầu Thôi Duy còn phối hợp vỗ về cô ấy, nhưng lúc đến cổng nhà cô ấy, cô ấy còn giống như chị của Uông Tường thao thao bất tuyệt nói về Uông Tường.
Cuối cùng Thôi Duy không chịu nổi hôn cô ấy, để ch