Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi
Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342116
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2116 lượt.
Từ đáy lòng tôi sợ hãi ông ta sớm muộn đã điều tra ra rõ: Một cô gái nông thôn, đã ly dị, đang sống một mình nơi thành phố A không nơi nương tựa, cho nên ông ta chắc chắn rằng tôi chỉ có thể mặc cho ông ta ức hiếp.
Ông ta đúng là nhầm rồi.
“Sếp Vệ, tên của ông rất có ý nghĩa!” Ông ấy không ngờ tôi lại đột nhiên nói như vậy, cười rất thú vị nhìn tôi.
“Tư Bình, Tư Bình, bố mẹ ông lúc đặt tên cho ông, nhất định là muốn ông cả đời sống bình yên, để tài sản cả đời họ tích lũy sẽ phát triển trong tay ông, cứ hết đời này sang đời nọ như vậy, được sự công nhận và tôn trọng của xã hội. Nhưng không ngờ, ông lại phụ sự kỳ vọng của họ! Ông nên để số tiền định cung cấp cho tình nhân đó cho người khác đi, nói với tôi những điều này là ông đã nhằm sai đối tượng rồi.”
Vệ Tư Bình nghe tôi nói như vậy không những không buồn phiền gì, ngược lại dường như càng hứng thú.
Về tới nhà, đã rất muộn rồi, hôm nay có buổi học, tôi không đi, một chút muốn ăn cũng không có, bữa tối cũng không muốn ăn.
Tôi nghĩ cuộc đời của mình rốt cục đã xảy ra chuyện gì ở đâu, tại sao lại trở nên lộn xộn như vậy?
Trước đây tôi từng cổ vũ bản thân: Tiêu Đồng Đồng, hãy kiên trì tiếp đi. Nhưng bây giờ…
Đột nhiên nghe thấy có tiếng người gõ cửa, tim tôi đập thình thịch cả lên.
Tôi đi đến trước cửa, nhẹ giọng hỏi: “Ai đó?”
Bên ngoài yên tĩnh vài giây, rồi có giọng nói khàn khàn trầm thấp vọng tới: “Đồng Đồng, là anh.”
Tay tôi giật lại, cả người không kiềm nổi như run lên, còn sự sợ hãi phải chịu ngày hôm nay, tôi không cầm nổi hét to lên với anh ấy: “Sở Mộng Hàn, anh đi đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa! Anh rốt cục coi tôi là gì? Là con vật cưng gọi là đến, mà xua là đi sao? Tôi sẽ không quan tâm anh nữa, anh mau đi đi, mau đi đi…”
Ngoài cửa vang đến giọng nói lo lắng của anh ấy: “Em mở cửa đi, nghe anh giải thích có được không?”
“Tôi không muốn nghe, anh mau đi đi!” Tôi lại dùng tay bịt tai, không muốn nghe giọng nói của anh ấy.
“Đồng Đồng, nghe lời anh, mở cửa trước đã…” Trong khẩu khí của anh ta đều là giọng cầu xin tha thiết.
Tôi nghĩ một lát, cuối cùng vẫn mở cửa, nhưng còn chưa kịp đóng cửa vào, thì đã bị anh ấy ôm chặt vào lòng. Anh ta cúi đầu hôn tôi, tôi cố gắng giãy dụa, muốn đẩy anh ấy ra, nhưng lại bị anh ấy ôm chặt hơn. Khó khăn lắm mới tránh được môi anh ấy, giây phút ngẩng đầu nhìn anh ấy, tôi bất chợt sững sờ…
Sắc mặt Mộng Hàn tái mét, tròng mắt thâm sâu. Cằm vốn nhẵn thín, bây giờ đã lâm râm râu mọc, cả người rất tiều tụy, trong mắt vẫn hiện lên ánh sáng của sự tự tin.
Anh ấy xưa nay đều rất chú ý bề ngoài. Trước đây anh ấy mặc trên người không phải là hàng hiệu quý giá, thì nhất định cũng sạch sẽ, chỉnh tề. Dáng vẻ này của anh ấy, rõ ràng là mấy ngày không nghỉ ngơi.
“Anh…” Tôi rất tức giận, nhìn thấy dáng vẻ đó của anh ta, vẫn cố nuốt những lời lẽ tuyệt tình vào trong.
Trong ánh mắt đỏ au hiện lên một nụ cười, anh ấy giơ tay ra véo lên má tôi: “Giận rồi à?” Đúng là coi tôi như con cún vậy? Lúc vui thì trên đùa, lúc không vui thì mất tích.
Tiêu Đồng Đồng, mày trước mặt người khác đều che giấu giỏi vậy, sao trước mặt người đàn ông này lại hết lần này đến lần khác mất kiểm soát vậy? Khí chất của cô gái dân văn phòng tu luyện bao năm, đối đãi với người khác luôn bao dung và nhún nhường vậy mà sao cứ dính đến người đàn ông này là lại trở nên dễ tâm thần vậy?
“Anh muốn nói gì thì nói nhanh lên, nếu không muốn nói thì đi nhanh đi.” Tôi nhìn vào ánh đèn cửa sổ đối diện một cách lạnh lùng, khẩu khí bỗng dưng lại dịu hơn lúc vừa rồi.
Dáng vẻ này của anh ấy, khiến trong lòng tôi co thắt lại, lẽ nào mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì, cho nên anh ấy mới không liên lạc với tôi?
Anh ấy im lặng rất lâu mới từ từ nói ra vẻ không tự nguyện lắm: “Đột nhiên nhận được điện thoại của Chủ tịch Hội đồng Quản trị, có việc gấp tìm anh, bảo anh ngay lập tức về Tổng Công ty, mấy ngày nay anh không ở thành phố A.”
Tôi ngẩn ra một lát, đây có thể coi là một lý do sao? Tôi muốn khóc song không có nước mắt: “Anh Sở, lẽ nào anh quên trên thế giới này còn có một phát minh vĩ đại gọi là điện thoại sao?” Dù cho là anh ta có bận nữa, lẽ nào ngay cả một cuộc điện thoại vài phút cũng không thể có? Hay anh ấy cảm thấy công việc trước mắt anh ấy là quan trọng, tôi không đáng lãng phí vài phút đó? Hay anh ấy đang có gì lừa tôi?
Tôi nhìn thấy sắc mặt tái mét của mình trong mắt anh ấy.
Khẩu khí của anh ấy nghiêm túc lại dịu dàng: “Đồng Đồng, việc có chút đột ngột, cho nên không kịp gọi điện cho em, đừng giận nữa. Anh bây giờ rất mệt, chúng ta có thể để hôm khác nói được không?”
Nói nhẹ bẫng cứ như là tôi vô cớ gây chuyện vậy. Lẽ nào anh ấy không nghĩ, trước đó tôi đã lo lắng cho anh ấy thế nào sao?
Thậm chí tôi từng nghĩ anh ấy bị xảy ra tai nạn hoặc bị ai đó bắt cóc, còn nghĩ liệu có phải báo cảnh sát.
Một câu nói thản nhiên như vậy của anh ấy: Hôm khác nói chuyện tiếp?
Tôi thở dài một hơi, ngước mắt nói với anh ấy: “Được, em cũng mệt rồi, anh đi đi!”
“Đồn