Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342119
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2119 lượt.
những điều này, chẳng trách bố mẹ đều vẻ khó tin như vậy.
“Mẹ, cả đời con quyết định ở bên anh ấy rồi.” Nước mắt lướt mướt, tôi lao về phía Mộng Hàn, đứng cùng anh ấy.
“Hừ, oan nghiệt, đúng là oan nghiệt... năm nay đúng là không tốt gì.”
“Bố, mẹ, con đi trước đây!” Mộng Hàn giơ tay muốn kéo tôi, nhưng nhìn thấy ánh mắt như muốn giết người của mẹ, lại thu về.
“Em tiễn anh.” Tôi túm lấy tay Mộng Hàn đi ra ngoài.
“Con quay lại cho mẹ, không cho đi!” Mẹ hét to.
“Ui chao, bà xã à...” Bố đứng bên cạnh im lặng bỗng nhiên rên rỉ. “Ông à, ông sao vậy?” Mẹ lo lắng hỏi. Tôi cũng lo lắng, hỏng rồi! Bệnh tim của bố! Mới quay đầu, đã thấy bố lén đưa mắt ra hiệu rồi.
“Không sao, trong lòng hoảng loạn, bà đỡ tôi vào phòng nằm cái, đừng có ồn nữa, im lặng chút.” Mẹ sợ đến mức cứ gật đầu, rồi không quan tâm chúng tôi nữa, dìu bố vào trong phòng ngủ.
Lúc vào tới nhà, mẹ gọi mình tôi đến trước mặt, không la hét mắng chửi như tôi tưởng tượng, mà giọng nói mẹ bình tĩnh, tôi nghe càng thấy lo lắng. “Chỉ cần mẹ còn sống, thì tuyệt đối không thể đồng ý chuyện hôn sự giữa con và Mộng Hàn.”
Mùng 6, tôi không cho Mộng Hàn đến đón tôi, một mình đi tàu hỏa đến thành phố A. Lúc xếp hàng mua vé tàu, nhận được điện thoại của Hân Hân, “Đồng Đồng, cậu nói xem tôi nên làm thế nào đây?”
“Sao vậy?” Nghe khẩu khí, cô ấy thực sự đang lo lắng.
“Mẹ tôi không cho tôi lên thành phố A làm việc nữa, giữ tôi ở nhà xem mặt, đợi kết hôn.”
Thực ra bình tâm mà nói, việc Hân Hân ở lại bên bố mẹ không hẳn không phải là một lựa chọn tốt.
“Hân Hân, cậu thấy thế nào? Cậu cảm thấy mình có nhất thiết ở lại thành phố A không?”
“Ui dào, cậu không biết đâu, bố mẹ Uông Tường gọi điện cho bố mẹ tớ nói chỉ nhận tớ là con dâu thôi, nói tên khốn đó là nhất thời bị mê hoặc, họ tuyệt đối không thể đồng ý con hồ ly tinh đó, còn nói ngày 30 Tết Uông Tường dắt con hồ ly tinh đó về, bị họ đuổi đi rồi. Mùng 1, Uông Tường lại về một mình, thì mùng 3 đã đi rồi. Bố tôi kịch liệt phản đối, còn mẹ dường như lại mềm lòng.”
“Vậy cậu nghĩ thế nào?” Lúc tôi đi Hân Hân đối với Uông Tường vẫn còn lưu luyến lắm, bây giờ đã qua nửa tháng rồi, giờ không biết cô ấy định thế nào.
“Trong lòng tôi rối bời, một phút cũng không muốn ở nhà nghe mẹ lẩm bẩm nữa.”
“Trở về đi.” Trong tình huống này Hân Hân nên vị là tốt nhất, “cậu nói với mẹ cậu dù cho thôi việc thì cũng cần làm thủ tục, cứ giữ cậu vậy, đến lúc bị khai trừ, hồ sơ theo cả đời.” Người già rất xem trọng những thứ đó.
“Ha ha, Đồng Đồng, đúng là cậu thông minh nhất” Hân Hân nói với tôi trong điện thoại.
Vé tàu đúng là khó mua giống như tôi dự đoán, nhưng may mà không phải lâu lắm, sau vài tiếng, tôi lên tàu trước rồi mua vé sau, lên tàu đến phương Nam. Lúc xuống tàu, trời đã tối rồi.
Sau khi vẫy một chiếc taxi tôi gọi cho Mộng Hàn, nói anh ấy tôi đến rồi. Trong điện thoại anh ấy rất tức giận: “Muộn vậy rồi, em một mình chen chúc trên tàu, bến tàu lộn xộn biết bao em biết không?” Tôi cầm điện thoại lè lưỡi, trước đó tôi bảo anh ấy ngày mai mới tới.
“Anh cứ về trước đi, em còn bận chuyện tí, một lát sẽ gọi anh cùng ăn cơm.” Tôi cũng nghĩ như vậy, tuy bụng cũng đang phản đối.
Hân Hân nói buổi tối đến tìm tôi, nhưng gọi mấy cuộc, điện thoại cô ấy vẫn không liên lạc được. Đợi đến cổng tiểu khu, tôi vừa định gọi lần nữa. Bỗng nhiên nhìn thấy hai bóng người quen thuộc. Một trong đó không phải Hân Hân thì là ai? Người bên cạnh cô ấy tôi nhìn đi nhìn lại vài lần mới dám xác nhận là Thôi Duy em họ của Chu Chính. Hai người lưng quay mặt về tôi.
“Tôi tính rồi, hôm nay chắc cô sẽ về, vừa gọi điện thoại không ngờ cô lại đến cổng tiểu khu rồi.” Thôi Duy nói.
“Tôi đến tìm Đồng Đồng.”
“Trong túi là cái gì vậy, căng phồng ra!”
“Mẹ tôi đưa cho tôi thịt cá ê hề, ở nhà đã ăn phát ngấy rồi, còn bắt tôi mang theo.”
“Thật hạnh phúc, bố mẹ tôi đều ở nước ngoài không về, một mình tôi đón Tết cô đơn một mình.”
“Chi bằng anh tới chỗ Đồng Đồng, ba người chúng ta hôm nay cùng ăn cơm!”
Tôi không khỏi bối rối anh chàng Thôi Duy này quen thân với bạn học Hân Hân của tôi từ lúc nào vậy?
“Được thôi, được cùng hai người đẹp, hôm nay tôi mới gọi là đón Tết.” Thôi Duy cười và hỏi, “cô ấy lúc nào về?”
“Tôi đã về rồi.” Tôi đột nhiên xuất hiện, khiến họ cả hai cùng lúc giật mình.
Hân Hân chạy ra vỗ vai tôi thật mạnh một cái: “Cậu sao lại ở đây?” Tôi vừa nghe nhạc, hỏi lại: “Cậu sao lại ở đây?” Hân Hân vẫn chưa kịp trả lời, thì Thôi Duy đi tới giải thích nói: “Vì cảm ơn Hân Hân lần trước đưa tôi về lúc tôi uống say, tôi mời cô ấy đi ăn cơm, nhưng cô gái này thật thật thà, nói là đồng ý thì thấy hổ thẹn, ngược lại lại mời tôi, lần này nên đến lượt tôi mời…”
Thì ra là vậy, tôi nhìn cái ba lô to của Hân Hân, nói: “Hôm nay tôi không thể cùng ăn với hai người rồi, buổi tối còn có việc.” Tôi phải đi rồi, để Hân Hân ở nhà một mình ăn cơm cùng Thôi Duy, cô ấy sẽ đồng ý chứ?
Quả nhiên Hân Hân im lặng, dáng vẻ rất khó xử.
Chính lúc này, tôi nhìn thấy ánh mắt Hân Hân đột nhiên nhìn thẳng v