Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342093

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2093 lượt.

hội, bề ngoài cũng rất hấp dẫn phụ nữ, nếu cô thật sự đi cùng ông ta, ông ta “chăm sóc” cô, có lẽ sẽ là một cuộc sống hưởng thụ mà cô có phấn đấu thế nào cũng không thể có. Cô thật sự chưa từng động lòng hoặc vì hư vinh mà cảm kích sao?” Chu Chính hỏi tôi cẩn trọng song rất thẳn thắn.
Tôi không chút do dự lắc đầu: “Mẹ tôi nói tôi từ nhỏ đã cố chấp, chuyện gì cũng thích thật. Là thứ của tôi tôi sẽ cần, không phải thứ của tôi, có đặt trước mắt tôi, có tốt mấy cũng không phải của tôi. Hơn nữa tôi cảm thấy bất luận chuyện gì, cái bỏ ra và cái đạt được không ít, nhưng thực tế cái mất đi lại càng nhiều hơn.”
Lúc Chu Chính nghe tôi nói, đầu cứ cúi xuống, lúc ngẩng đầu lên, trong ánh mắt bỗng chốc sáng lấp lánh: “Cô chuẩn bị làm gì?”
“Bất luận thế nào, cũng là vì tôi, anh ấy mới gặp phải phiền phức như vậy, tôi nhất định sẽ giúp anh ấy.” Tôi kiên quyết nói.
“Thực ra nếu thật sự phải chọn con đường pháp luật, vì khả năng thêm bớt và ngụy tạo là quá lớn, khả năng cuốn băng ghi âm được làm chứng cũng không cao.” Chu Chính nghiêm túc nói thật với tôi.
Tôi hừm một tiếng: “Nhưng anh cũng đừng quên, có lúc áp lực dư luận và đạo đức cũng có tác dụng đối với con người như Vệ Tư Bình.”
“Cô có ý gì?” Chu Chính có chút lo lắng hỏi tôi.
“Nếu ông ta dám khiến Mộng Hàn rời TPC, tôi sẽ gửi cuốn băng ghi âm cho vợ con ông ta hoặc trực tiếp đưa lên mạng.”
Chu Chính giật nảy mình, nhắc nhở tôi: “Nếu cô thực sự làm vậy, cuộc sống của cô cũng sẽ bị ảnh hưởng lớn như thế.”
“Không sao cả, điều gì đến nên đến! Cứ nhún nhường cũng không phải là cách giải quyết vấn đề hay.”
“Tôi muốn hỏi cô vài câu.” Chu Chính thở dài, “hai người đã ly hôn rồi đúng không? Là nguyên nhân gì khiến cô và Mộng Hàn ly hôn?”
Câu hỏi của anh ấy khiến tôi sững sờ.
***
Gọi điện thoại cho Vệ Tư Bình, tôi nói thẳng ý của mình, ông ta đương nhiên phủ nhận hoàn toàn chuyện của Mộng Hàn, nhưng cuối cùng vẫn nói lạnh lùng với tôi: “Cô và Mộng Hàn đã ly hôn rồi, đừng vì một người đàn ông đã không còn liên can gì mà gây họa cho mình, hậu quả sẽ ngoài khả năng cô có thể chịu đựng đấy.”
Tôi cười nhạt trong điện thoại: “Ngày mai chúng tôi sẽ tái hôn, như vậy chẳng phải là tất cả mọi người sau khi nghe xong đoạn ghi âm đó, sẽ càng tin chuyện ông hãm hại Mộng Hàn sao?”
Tôi cuối cùng cũng thấp thoáng cảm nhận được tiếng thở không còn bình tĩnh của Vệ Tư Bình.
Sáng ngày hôm sau, đầu rất choáng váng, mất ngủ bao nhiêu ngày khiến cơ thể tôi đã không chịu nổi.
Từ ngày hôm qua đến giờ, một chút nhiệt huyết với công việc cũng không còn nữa, dường như chỉ cần Mộng Hàn không xuất hiện, là tất cả đều không có sinh khí.
Nhìn đồng hồ mới sáu giờ sáng. Gửi tin nhắn cho Lý Phong nói anh ấy hôm nay xin nghỉ nửa ngày, tôi đi ra ban công, nhìn trong tiểu khu vẫn còn đèn đường chưa tắt, ngơ ngẩn đứng đó.
Không biết bao lâu, một bóng người quen thuộc từ từ đi về hướng nhà tôi.
Tim tôi đập thình thịch, là anh ấy, đúng là anh ấy!
Tôi mở cửa, lao xuống lầu với tốc độ nhanh nhất. Anh ấy vừa đi đến cửa cầu thang, tay trái đang cầm áo khoác ngoài, dáng vẻ lên lầu vẫn đạo mạo, phóng khoáng.
“Mộng Hà…” Quên đi tất cả, tôi lao vào lòng anh, hai tay ôm chặt anh. Nước mắt cứ thế rơi lã chã, tôi nghẹn ngào nói không ra lời.
Trên cơ thể anh vẫn mùi quen thuộc, khiến tôi yên tâm phần nhiều. Ôm anh như vậy, khiến tôi có cảm giác thỏa mãn chưa từng có.
“Cô gái ngốc ạ, nhớ anh à?” Trong giọng nói của anh lộ rõ nụ cười.
Tôi không ngẩng đầu, vùi mặt vào ngực anh, nước mắt rơi ướt cả áo sơ mi của anh: “Ừm!”
Anh dùng tay vuốt mái tóc của tôi, rồi kéo tôi lên, giơ tay lau nước mắt cho tôi, vẫn cười: “Không đuổi anh đi nữa chứ?”
Tôi lắc đầu, ôm lấy cánh tay anh không chịu buông, tham lam hít lấy mùi hương riêng trên cơ thể anh.
Về tới phòng, tôi như đứa trẻ vậy cố chấp không chịu buông tay. Anh kéo tôi ngồi xuống so­fa, rồi sủng ái nhìn tôi. Bao lâu rồi, tôi đã quên mình từng dựa dẫm vào anh như vậy, cứ dính lấy anh. Cảm giác trong ký ức đó vượt qua cả sự bất lực hiện tại, rốt cục vẫn còn mãi trong ký ức.
“Sớm vậy, sao không ngủ thêm một lát?”
“Nhớ anh không ngủ được!” Rõ ràng là chuyện buồn phiền ngày hôm qua, song nói ra lại chỉ thêm đau lòng.
Mộng Hàn hai tay kéo tôi ngồi lên đùi anh, rồi hai tay ôm chặt lấy tôi, khiến tôi hoàn toàn dựa vào lòng anh.
Nhìn khuôn mặt anh, tuy có chút tiều tụy, nhưng vẫn tự tin ung dung. Trong lòng tôi đã không còn buồn bã như trước.
“Tại sao vì em mà đùa cợt với sự nghiệp của bản thân?” Từng chữ từng chữ, đều như một mũi kim đâm vậy.
Anh sững sờ một lát: “Em đã biết rồi sao?”
“Ừm!” Tôi gật đầu trách móc anh, “Anh thật ngốc! Tên Vệ Tư Bình đó, không thể là gì với em cả. Anh làm như vậy không đáng, thậm chí có khả năng là trúng mưu của hắn. Anh lẽ nào thật sự cho rằng em là người đáng để hắn như vậy, hao công tốn lực như vậy sao?”
“Em mãi mãi không thể biết cảm giác của anh lúc anh nghe thấy chính miệng Vệ Tư Bình nói ra với anh, rằng muốn em thành người phụ nữ của hắn. Ánh mắt qu