Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342097

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.

g Đồng, anh mệt rồi.”
Cứ cảm thấy sống mũi cay cay, sự việc từ miệng anh ấy trong chốc lát thành khác đi, lại trở thành tôi vô cớ gây chuyện muốn cãi nhau.
Anh ấy cau mày nhìn tôi, một dáng vẻ muốn nói lại thôi. Lúc này, điện thoại anh ấy lại reo lên.
Sau khi nhận máy, anh ấy cầm di động, đi ra xa tôi, đi đến trước cửa sổ góc tận cùng của phòng khách, dường như có ý không để tôi nghe thấy nội dung cuộc điện thoại.
Nhưng thi thoảng vẫn có một vài chữ lọt vào tai tôi, tôi lại không thể liên kết rõ ràng được câu chuyện nói qua điện thoại đó.
Mộng Hàn cất điện thoại đi, quay người đi về chỗ tôi: “Anh đi trước đây, sắc mặt em không tốt, nghỉ ngơi sớm đi.”
Đợi lúc tôi định thần lại, thì anh ấy đã đi mất rồi.
Ngẩn ra vài giây, bước chân không kiểm soát đuổi theo ra, trong hành lang ngay cả bóng dáng của anh ấy cũng không còn nữa.
Sau khi Mộng Hàn đi, lại còn lại sự lo lắng và oán hận cứ bám riết tôi cả đêm.
***
Cô gái Tôn Lan mới đến ở quầy lễ tân cầm một quyển tạp chí đưa cho tôi, giọng bất bình nói: “Chị Đồng Đồng, chị nói xem sao tờ tạp chí này lại không có sếp Chu của chúng ta chứ?” Cô gái không chút giấu diếm sự sùng bái của mình đối với sếp Chu.
“Chị Đồng Đồng, tạp chí này em lật rồi, chỗ hấp dẫn em nhất là Chủ tịch Điều hành Sở Mộng Hàn của TPC tại khu vực châu Á này, chưa đến 30 tuổi, trông thật đẹp trai, còn có dáng hơn diễn viên điện ảnh. Chỉ tiếc là…”
Tôi đang nhìn vào trang giới thiệu nghiệp vụ của TPC tại châu Á, bỗng dưng nghe thấy cô ấy nói vài từ này, ngẩng đầu sững sờ nhìn cô ấy: “Sao cơ?”
Cô ấy chớp chớp đôi mắt to, đôi mày cao có vẽ phấn nhấp nháy, trong ánh mắt đều vẻ luyến tiếc.
Cô ấy tiện tay đưa cho tôi một tờ “Báo mới hằng ngày”, chỉ vào một bài thông tin kinh tế bên dưới nói: “Vị Chủ tịch Sở này không tuân thủ quy tắc thương nghiệp, e là sẽ bị TPC xa thải. Cho nên em vẫn kiên trì ủng hộ sếp Chu.”
Câu nói phía sau của cô ấy tôi hầu như nghe không rõ nữa, hai tai chỉ thấy ong ong, lòng bàn tay toát mồ hôi.
Tôi nhìn kỹ mấy hàng chữ nhỏ trêm tiêu đề tờ báo, nhìn hẳn 10 phút, cuối cùng hiểu ra bên trên viết gì. Trong phút chốc tôi chỉ cảm giác máu toàn thân trào lên.
“Chị Đồng Đồng, chị sao vậy?”
“Chị Đồng Đồng…”
Rất lâu sau đó, tất cả trước mắt tôi mới dần dần rõ lên, mắt Tôn Lan mở to vô cùng bất ngờ trước mặt tôi.
Tôi lắc lắc đầu, ép mình không được rơi nước mắt, giọng nói phát ra dường như không phải là của mình vậy: “Không sao!”
Một mình tôi chạy ra giữa cầu thang, móc di động ra run rẩy gọi cho Mộng Hàn.
Vẫn tắt máy.
Điện thoại công ty lại vang đến giọng nói dịu dàng của một cô gái: “Xin lỗi, chỗ sếp Sở không có ai nhấc máy.”
Tôi mơ màng cúp máy.
Nếu hôm qua, tôi có thể giữ anh ấy lại một lát.
Nếu hôm qua lúc anh ấy ôm tôi, tôi có thể ôm anh ấy thật chặt.
Nếu hôm qua lúc anh ấy hôn tôi, tôi không đẩy anh ấy ra.
Dù cho là một chút tôi có thể làm, anh ấy có phải cũng có thể cảm thấy tốt hơn không? Nhưng đằng này tôi lại đẩy anh ấy ra một cách giận dữ, dùng những lời nói lạnh lùng nhất đuổi anh ấy đi.
Nghĩ đến đây, tôi quỳ xuống, dùng tay che mặt, cảm thấy chưa từng bao giờ mệt mỏi vậy.
“Tiêu Đồng Đồng.” Một giọng nói quen thuộc lại nghiêm khắc vọng đến từ sau tôi. Tôi hoang mang lau nước mắt, đứng dậy.
“Cô làm gì ở đây vậy?” Chu Chính vài bước đã đến trước mặt tôi, “Bây giờ là thời gi­an làm việc, đừng có mà để chuyện tình cảm trong cuộc sống ảnh hưởng đến công việc.”
“Tôi không tìm thấy Mộng Hàn…” Tôi hít một hơi thật sâu, cố không khóc.
Chu Chính nhịn tức áp sát tôi: “Cô sợ anh ta mất rồi sao? Anh ấy không đến tìm cô, tự nhiên có lý của nó. Theo tôi được biết, anh ta không phải là ba năm đã không liên lạc với cô rồi sao?”
Chu Chính xưa nay không phải là người lạnh lùng, nhưng lúc này lại không che giấu nổi sự tức giận.
Tôi hết sức lắc đầu: “Không giống nhau, lần này không giống…”
“Cái gì không giống chứ?”
Tôi khóc càng dữ hơn: “Hôm nay tôi nhìn thấy bài báo, có tin nói Sở Mộng Hàn – Chủ tịch Điều hành của TPC khu vực châu Á vì liên quan đến việc tiết lộ bí mật doanh nghiệp TPC cho Công ty Thương mại Thanh Hoa, nên chức vụ của anh ấy tạm thời do thành viên trong Hội đồng Quản trị thay thế…” tôi nghĩ tất cả chuyện này đều là do tôi.
Chu Chính cũng ngạc nhiên.






Tôi nghĩ Chu Chính cũng chưa kịp xem bài báo sáng nay, huống hồ đó cũng không phải là bài báo có tiêu đề gì to lắm. Lúc này biểu hiện của anh ta lại có vẻ bị chấn động, đoán là anh ấy cũng không thể tin rằng Mộng Hàn lại làm ra chuyện như vậy.
Chu Chính nhìn xung quanh rồi nói: “Đến văn phòng tôi đi!”
Tôi gật gật đầu, đi theo sau anh ấy, bước chân như gió đưa.
Đột nhiên đáng căm hận! Vệ Tư Bình chính là một tên ngụy quân tử ra vẻ đạo mạo, ông ta vẫn dùng thủ đoạn bỉ ổi này để đạt được mục đích có được tôi.
Tôi xưa nay chưa từng nghĩ một chút gọi là “dung nhan” gì của mình có thể khiến cho nhân vật nổi tiếng như Vệ Tư Bình làm vậy.
Cho nên