XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342092

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2092 lượt.

yết tâm của ông ta, cả căn phòng toàn là hoa hồng, và ông ta liệt kê từng cái tốt đẹp của em trước mặt anh. Lúc đó anh thật sự muốn giết ông ta. Cho nên khi anh đưa ra điều kiện, anh biết là cái bẫy, cũng không kìm nổi mà nhảy vào. Có lẽ ông ta chỉ là lợi dụng em, nhưng anh là một thằng đàn ông, anh nghe thấy từ trong lời nói của ông ta, anh cũng thực sự suy nghĩ về em. Anh sợ ông ta sẽ quấy rầy em, làm tổn hại em, thậm chí sẽ không tiếc một thủ đoạn nào để có được em, mỗi một ý nghĩ đều khiến anh mãi mãi không thể quay trở lại.”
Ánh mắt anh ấy từ phẫn nộ dần trở nên dịu dàng.






“Đã từng, anh cho rằng công việc là quan trọng nhất trong cuộc sống của anh, dù cho ngày hôm đó Lưu Tân đến căn hộ tìm anh, anh cũng lựa chọn chạy xuống đuổi theo cô ta, sợ cô ta làm hỏng công việc mà anh đã bỏ bao tâm huyết mới được khởi sắc. Vì anh cảm thấy anh còn cơ hội giải thích với em, hoặc em có thể hiểu cách làm của anh. Khi Vệ Tư Bình nói ra những lời đó, lần đầu tiên anh cảm thấy áp lực và sự sợ hãi chưa từng có. Có lẽ không có gì mà anh không thể làm lại, nếu mất em rồi, anh không biết anh còn có thể bắt đầu lại nữa không…”
“Mộng Hàn…” Nhìn người đàn ông đang nói chuyện với tôi trước mắt, tôi ôm lấy cổ anh, áp môi mình lên môi anh.
Em thực sự nhớ anh.
Cơ thể Mộng Hàn và tôi cùng lúc run rẩy. Môi tôi nhẹ nhàng chạm vào anh, anh ôm chặt lấy tôi, hôn tôi, càng hôn càng sâu.
Lúc nụ hôn nóng bỏng kết thúc, tôi hầu như sắp hạ đường huyết rồi. Trái tim chúng tôi cuối cùng cũng phá vỡ khoảng cách của ba năm, thật sự bắt đầu lại gần. Lại được anh ôm vào lòng, tôi nhẹ giọng nói: “Chuyện này em tuyệt đối không thể để Vệ Tư Bình đạt được ý xấu.”
Tôi lao tới, bị anh đẩy ra, lần này tôi cũng lo lắng, em tốn bao công sức, tốn bao tâm trí mới có được chứng cứ đó.
Giữa lúc tranh giành, ầm một tiếng, pin và di động rơi xuống sàn nhà.
“Anh làm cái gì vậy?” Lúc quỳ xuống nhặt di động lên, tôi bị anh khiến tức đến mức cắn rách môi.
Mộng Hàn cũng tức lắm, ngồi trên so­fa, móc bao thuốc trong túi ra.
“Không cho hút thuốc!” Tôi lắp pin vào, cầm chặt trong tay, lao tới cướp lấy điếu thuốc trong miệng anh.
“Anh đã xóa rồi, không còn tác dụng nữa đâu.” Anh dựa đầu vào so­fa, vì tức giận, khuôn mặt đẹp trai càng sinh động.
Cúi đầu nhìn chiếc di động trên tay, lật vào chỗ file lưu, quả nhiên đoạn ghi âm đó đúng là bị xóa rồi. Tôi lấy hết dũng khí lấy được chứng cứ, đã bị người đàn ông này dễ dàng xóa đi rồi. Sau này tôi biết lấy cái gì để giúp anh, lại biết lấy cái gì để bảo vệ mình đây?
Chúng tôi vừa rồi đều quá kích động, dần dần bình tĩnh lại, nhưng không khí vẫn lạnh đến rợn người.
“Chuyện này, tự anh có thể xử lý được, em đừng có can dự vào.”
Nhìn thấy tôi vẫn im lặng không nói gì đứng ở đó, anh đứng dậy, lại kéo tôi ngồi bên cạnh anh: “Lẽ nào anh lại vì chuyện công việc của bản thân mà để đoạn ghi âm của em và Vệ Tư Bình tung lên mạng chứ? Để sau này chỉ cần có người nhắc đến Vệ Tư Bình, là lại nhắc tới em, hoặc là nhắc tới em là lại không tránh khỏi nhắc tới ông ta? Trừ khi anh chết, nếu không thì tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra.”
Tôi giận dỗi nhắm mắt lại không nhìn anh nữa.
Anh ôm tôi từ đằng sau, ngữ khí đã dịu lại: “Đồng Đồng, em làm như vậy vô tình là muốn lợi dụng Vệ Tư Bình, muốn túm lấy ông ta vì danh tiếng bản thân. Nhưng trong lòng anh, danh dự của em là điều quan trọng nhất. Đây là hạ sách mất cả chì lẫn chài, dù cho tất cả thực sự không thể cứu vãn, anh cũng tuyệt đối không thể để em làm như vậy. Việc này gi­ao cho anh đi, ba năm nay, em chịu đựng một mình đã quá đủ rồi…”
Thoắt cái đã hai ngày trôi qua, ngay cả đối với công việc tôi dường như cũng mất đi sự nhiệt tình vốn có. May mà hôm sau gặp Vệ Tư Bình ông ta không tiếp tục gây phiền phức cho tôi nữa, hạng mục của công ty Vĩnh Chính với công ty thương mại Thanh Hoa tiến triển cũng rất thuận lợi.
Nhưng tôi luôn cảm thấy bên cạnh như đặt sẵn quả bom hẹn giờ vậy, bất kỳ lúc nào cũng có thể nổ tung.
Mộng Hàn vô cùng bận, nhưng lại luôn không nói với tôi anh đang bận cái gì, chiều hôm đó sau khi đi làm thì không gặp lại anh nữa. Và khác với trước đây là, di động anh luôn mở, mỗi ngày đều điện cho tôi.
Cảm giác bị anh gạt ra khỏi khó khăn, thực sự rất khó chịu. Song tôi biết, với tính cách của anh, nếu tôi lại làm bất cứ chuyện gì mạo hiểm nữa thì anh sẽ tức giận vì điều đó.
Sáng ngày thứ bảy, Mộng Hàn gõ cửa phòng tôi. Anh mặc bộ quần áo thể thao đứng ngoài cổng: “Mau thu dọn, cùng đi mua đồ ăn!”
Sau khi tôi cùng anh xuống lầu, mới phát hiện anh đã dựng một chiếc xe đạp ở đó.
“Lên đi!” Anh nói rồi đã nhảy lên xe, chỉ vào đằng sau. Tôi ngồi sau xe đạp, để anh đèo men theo con đường có hàng cây.
Đạp xe trên con đường có hàng cây dưới trời xanh, chúng tôi dường như lại trở về với thời đại học. Lúc đó tôi ngồi sau anh như vậy, lao qua mỗi góc sân trường.
Anh huýt sáo một cách thư thái, bị lây tâm trạng tốt đó, tôi ôm chặt eo anh.