Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342105
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2105 lượt.
thôi, việc gì phải nói người ta không thật lòng? Đi thôi.”
Hân Hân im lặng đi sau tôi, không nói gì.
Sáng sớm ngày hôm sau, bác Sở tỉnh lại: “Gọi điện cho Mộng Hàn chưa?” Giọng nói bác Sở không yếu đuối như tưởng tượng. Tôi đỡ bà ấy từ từ ngồi dậy.
Vừa rồi tôi có gọi cho Mộng Hàn, nhưng vẫn không thể liên lạc được. Biết nói thế nào với bác Sở đây?
“Gọi rồi ạ, anh ấy nói sẽ về nhanh thôi.” Vì để bác Sở yên tâm, tôi chỉ có thể nói dối.
“Phiền cô rồi!” Bác Sở ngước mắt, nhẹ nhàng nói với tôi, khẩu khí chưa từng dịu dàng vậy.
“Bác, bác nghỉ ngơi đi! Chúng ta tranh thủ ra viện trước lúc Mộng Hàn về.”
Bác Sở gật đầu, cau mày thở dài: “Tôi vừa nằm mơ, mơ thấy Mộng Hàn xảy ra chuyện rồi, trong chốc lát tỉnh dậy…”
Tay tôi run lên, điện thoại rơi xuống đất…
Thức ăn ở nhà ăn bệnh viện không phải là khó ăn lắm, bác Sở mỗi lần đều ăn không nổi vài miếng là không nuốt nổi nữa. Lúc trưa, tôi bắt xe đi đến quán “Vương Phủ cháo” mua cháo cá và thức ăn, gói mang về viện.
“Cháu cũng ăn một chút đi, còn lại nhiều vậy lãng phí lắm, đều là bỏ tiền ra mua cả.” Bác Sở lúc nói chuyện thì tôi đang tựa vào ghế ngủ gật, việc ở công ty quá nhiều, nhiệm vụ tháng này của phòng đào tạo chồng chất, rất nhiều nội dung đào tạo nhân viên mới của phòng tiêu thụ đều do tôi tự làm, vừa rồi thấy bác Sở ăn cơm, liền ngủ thiếp đi.
“Vâng!” Nhất thời không hiểu ý của bác Sở, bác Sở cũng múc bát cháo đầy đặt lên chiếc bàn nhỏ bên tay trái tôi: “Mau ăn đi, buổi tối có y tá ở đây, cháu về ngủ đi!”
“Không sao ạ, bên cạnh có giường trống, cháu ngủ ở đây cũng được.” Tôi bưng bát cháo lên, cúi đầu ăn.
“Cháu không phải bác sỹ, về đi!” Trong lòng tôi chợt có cảm giác ấm áp. Mấy ngày nay thái độ của bác Sở rõ ràng có cải thiện đối với tôi, có lúc cũng lẩm bẩm chuyện con trai bà ấy. Thấy tôi tan ca trực ở bệnh viện thường xuyên có điện thoại không ngừng, có lúc còn mang việc đến đây làm, bà ấy cuối cùng cũng có chút tin tưởng, tôi không phải là kẻ chỉ biết ăn bám và tiêu tiền của con trai bà.
“Không sao ạ, Mộng Hàn không ở đây, con sao có thể để bác một mình ở viện chứ?”
Bác Sở không nói gì, cúi đầu ăn cháo cá trong bát.
Buổi tối lúc Hân Hân tan làm đến ở cùng tôi, thấy bác Sở nằm trên giường lén thở dài nói với tôi: “Đồng Đồng, cậu xem bà mẹ chồng cậu dữ như vậy, nằm xuống giường bệnh rồi cũng chỉ là con người dài mấy thước, nếu thật sự đi như vậy, nhớ đến dáng vẻ đáng thương bây giờ của bà ta thì khuôn mặt trước đây, cũng tan đi rồi.”
Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, người bước vào khiến tôi và Hân Hân giật nảy mình, là cô Lâm. Cô ta cầm một bó hoa bách hợp, tay kia xách giỏ hoa quả, rõ ràng là tới thăm người bệnh. Cô ta chẳng phải dọn đi rồi sao, sao lại biết bác Sở bị bệnh chứ? Nhìn thấy cô ta xuất hiện, nét mặt Hân Hân trở nên biến sắc. Tôi quay đầu nhìn bác Sở đã ngủ rồi, nói với Lâm Uyển Uyển: “Cô đến làm gì vậy?”
Hân Hân gập sách lại, đứng dậy: “Cô muốn nói gì?”
“Chúng ta có thể đi ra ngoài nói vài câu được không?” Lâm Uyển Uyển nhìn thấy vẻ kích động của Hân Hân, thái độ của kẻ thắng lợi hơi mỉm cười.
“Đi thôi!” Hân Hân không từ chối.
Tôi không yên tâm, nhìn thấy bác Sở đang ngủ rất ngon, liền cẩn thận đi theo họ. Thấy hai người họ đi vào lối thoát hiểm của phòng bệnh, tôi lặng lẽ đứng ngoài cửa.
“Hân Hân, Uông Tường và tôi sắp kết hôn rồi.” Uyển Uyển mặt mỉm cười tuyên cáo vậy. Sắc mặt Hân Hân trong chốc lát tái mét.
“Hai người sắp kết hôn?” Hân Hân lẩm bẩm nói, tự lẩm bẩm không dám tin.
“Chuyện Uông Tường thời gian trước đi tìm cô, anh ấy đã nói với tôi rồi.” Uyển Uyển lạnh lùng nói, Hân Hân cắn môi, trừng mắt nhìn cô ta.
“Cô biết đấy người tôi từng thích vốn không phải anh ta, vì sự không kiên định của tôi, cho nên thái độ với Uông Tường vô cùng không tốt. Lúc đó tôi nói với anh ta, tạm thời anh ta đừng đến gặp tôi nữa, tôi muốn yên tĩnh một mình một thời gian. Anh ta gọi điện cho tôi tôi cũng không nghe, anh ta rất tức giận, cuối cùng một lần anh ta hét lớn trong điện thoại: “Em không gặp tôi, thì có người muốn gặp tôi…” Sau đó anh ấy chạy tới tìm cô.”
“Cô nói với tôi những điều này có ý gì?” Hân Hân cười nhạt.
“Không có gì, tôi chỉ là muốn đến xin lỗi cô. Qua suy nghĩ mấy ngày nay, tôi vẫn thấy tôi ở cùng Uông Tường là thích hợp nhất, anh ta thật sự yêu tôi. Cho nên tôi gọi điện cho anh ta. Anh ta vui mừng đến mức phát điên, lập tức bảo tôi kết hôn. Tôi rất hiểu cô, tình cảm bao nhiêu năm nay, không phải nói buông là buông được, nhưng tôi muốn khuyên cô, thời thanh xuân của người phụ nữ chỉ có vài năm như vậy, nên quên thì quên đi!”
“Những lời này là Uông Tường bảo cô đến nói với tôi hả?” Môi răng Hân Hân đều run cầm cập.
“Uông Tường có lúc giống như đứa trẻ vậy, làm theo tình cảm, vì tôi khiến anh ta tức giận, anh ta đã xúc động đến nói những lời không nên nói với cô, anh ta không còn mặt mũi nào gặp cô, cho nên có một vài lời đành để tôi đến nói.” Uyển Uyển cố ý ngẩng đầu, lúc nhìn vào mắt Hân Hân, tôi thấy cô ấy rất không tự nhiên.
“Hai người sau này hạnh phúc