Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342087

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2087 lượt.

br>Chu Chính nói cũng đúng, Mộng Hàn bị người ta cài đặt rồi, tất cả sớm đã có âm mưu, còn tôi chính là mồi châm.
Đi quẹt thẻ Mộng Hàn để lại, mật mã là ngày sinh của tôi, nhưng trên máy rút tiền hiện một dãy số 0 dài, điều càng khiến tôi ngạc nhiên là thẻ này lại là tên tôi.
Mộng Hàn đúng là đã có chuẩn bị trước cả, còn tôi cũng hoàn toàn nhận thức được tính nghiêm trọng của chuyện này.
Trên báo ngày hôm sau đăng tin: Bên Pháp đã khẩn cấp điều một người từ bên Pháp sang để quản lý công việc của TPC ở khu vực Trung Quốc.
Điện thoại của tôi reo lên, lại là điện thoại mẹ của Mộng Hàn, bà ấy hẳn là đã nhìn thấy nội dung trên báo đăng.
“Mộng Hàn rốt cục sao rồi? Hôm đó vội vã gặp ta một lần rồi lại không liên lạc được nữa, rốt cục là xảy ra chuyện gì?”
Trong lòng tôi cũng lo lắng như bà ấy, run rẩy nói: “Bác à, con cũng không biết, anh ấy chắc là xảy ra chuyện rồi.” Sự tuyệt vọng chưa từng có bỗng ập đến với tôi, tôi gần như muốn khóc lên, tai nghe điện thoại truyền đến giọng thở dốc của mẹ anh ấy, sau đó tôi lại nghe thấy tiếng ống nghe rơi xuống đất, “Bác à, bác…”
Đưa bác Sở vào phòng cấp cứu, sau đó Chu Chính đã tới, điện thoại của Mộng Hàn vẫn không liên lạc được, tôi chỉ có thể gọi cho Chu Chính.
Có bác sỹ cầm giấy cam kết rủi ro đến cho tôi ký.
Tôi nghiến răng, ký tên mình. Đèn đỏ cấp cứu vừa sáng, xung quanh chúng tôi đã rơi vào một khoảng yên lặng. Cảm giác lo lắng đó một lần nữa ập đến với tôi.
“Không thể có chuyện gì với mẹ Mộng Hàn chứ?” Tôi căng thẳng thở dốc ra.
“Tôi nói không thể thì nhất định không thể!” Chu Chính nói vừa bình tĩnh vừa tự tin.
“Tại sao?” Bác ý cả dọc đường đều hôn mê, trước lúc vào phòng phẫu thuật, tôi hét lớn gọi bác ấy, bác ấy một chút phản ứng cũng không có.
“Những lời trước đây tôi nói, có lúc nào sai đâu?” Chu Chính nét mặt nghiêm túc, đi tới ấn tôi ngồi xuống ghế. Câu nói ra lệnh này có tác dụng trấn tĩnh lại suy nghĩ hỗn loạn của tôi.
“Đừng sợ, tôi sẽ luôn ở bên cô! Cô nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lát rồi cửa phòng phẫu thuật sẽ mở ra, nghe lời đi!” Chu Chính nhẹ nhàng vỗ vào mu bàn tay tôi.






Tôi thật sự sợ hãi, tôi khó mà tưởng tượng nổi nếu mẹ anh ấy thực sự có chuyện thì Mộng Hàn sẽ đau lòng, tuyệt vọng như thế nào. Con cái muốn báo hiếu mà bố mẹ không đợi được, đó là nỗi đau không có nỗi đau nào lớn hơn trên đời này.
“Đồng Đồng.” Chu Chính đang vỗ nhẹ vào mu bàn tay tôi đột nhiên cầm chặt lấy tay tôi, “Mộng Hàn nhất định không biết cô yêu anh ấy nhiều như thế nào đâu!” Tôi vì hành động của anh ấy mà ngẩn ra, trong mắt anh ấy đầy vẻ dịu dàng, tay anh ấy nhẹ nhàng buông tôi ra, rồi thở dài một hơi sâu.
“Cảm ơn anh!” Trong lòng tôi có cảm giác không nói nên lời, nhìn điện thoại bên cạnh, trong lòng vừa lo lắng vừa buồn rầu. Mẹ Mộng Hàn bệnh rồi, người cùng tôi vội vã đến bệnh viện lại không phải Mộng Hàn, mà là Chu Chính một người Mộng Hàn luôn coi thường.
Chu Chính cười một cái.
Lúc Hân Hân đến, bác Sở đã được đưa tới phòng bệnh nặng, chứng huyết áp cao do bệnh tim, suýt chút đã lấy đi sinh mạng của bà ấy.
“Tôi và anh ấy có thể có chuyện gì, trong lòng anh ấy nghĩ đến bạn gái cũ, đối với tôi chỉ là có một chút… có chút áy náy.” Trong lời cô nói có ý gì đó.
“Cái gì gọi là áy náy, hai người chẳng phải đã…”
Hân Hân giật mình vội bịt miệng tôi lại: “Không có, tuyệt đối không có, ăn cùng mấy bữa cơm, đi cùng mấy con đường…”
“Chẳng phải hôn rồi sao?” Tôi không chịu tha.
Nếu như anh yêu em
Hân Hân đỏ mặt như là tôm luộc vậy: “Thì hai lần, lần khác là anh ấy say.”
“Có thể để người đàn ông khác hôn cậu, cậu còn nói không có gì với anh ta.”
Hân Hân hồi lâu không nói gì.
“Hân Hân!” Hai chúng tôi bị giọng nói Thôi Duy khiến giật mình. Hân Hân một tay kéo tay tôi, núp đằng sau. Tôi ngất mất, đây đâu phải là Thẩm Hân Hân tùy tiện mà tôi quen trước đây chứ?
“Hân Hân, tôi tìm cô không phải vì xin lỗi gì, tôi thích cô.” Thôi Duy nói rất bình tĩnh, đứng bên ngoài nhà vệ sinh, mà lại mạnh dạn nói ra lời yêu. Xem ra Thôi Duy đã nghe lén ngoài phòng vệ sinh nữ.
Hân Hân túm lấy tay tôi còn chưa buông ra, tôi có thể cảm thấy người cô ấy cũng đang run lên. Một hồi lâu, cô ấy nghẹn ngào nói: “Tôi có cái gì mà thích chứ, tôi sắp 30 tuổi rồi, lúc thành thân ngay cả người đàn ông một đời vợ có con còn nói cần về cân nhắc. Cậu nếu vì tâm trạng không tốt muốn tìm một người giải khuây, thì xin lỗi nhé, cậu tìm nhầm người rồi.”
Thôi Duy vẫn như cây tùng đứng đó: “Tôi biết cô còn yêu tên Trần Thế Mỹ đó, nhưng mọi chuyện đã qua rồi. Hân Hân, con người luôn phải đi về phía trước, chúng ta không thể dùng sai lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình.” Hân Hân không nói gì, nhưng tôi biết cô ấy nhất định là đang khóc rồi.
“Thôi Duy, cậu đi trước đi!” Tôi cảm động với lời bộc bạch của chàng trai này, nhưng tôi biết Hân Hân bây giờ không thể đồng ý anh ta.
Thôi Duy cuối cùng cũng đi rồi, Hân Hân cúi đầu, lén lau nước mắt.
“Không đồng ý thì


Duck hunt