Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342086
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2086 lượt.
với tôi. Cho nên, từ lúc đó chúng tôi đã không có quan hệ gì nữa. Dù cho tình huống lúc đó cô không rõ, nhưng hôm nay sau khi tôi nói rồi, hy vọng cô có thể rõ, đây cũng là nguyên nhân chủ yếu để tôi đồng ý gặp cô hôm nay.”
“Cháu hôm nay đến tìm bác, Mộng Hàn không hề biết, cháu cũng thật sự không còn cách nào, anh ấy bị người ta bày mưu hãm hại trong công việc, nếu bác không giúp anh ấy, có lẽ anh ấy sẽ phải ngồi tù. Chuyện năm đó cháu không rõ, bất luận dù có thế nào, giữa bố và con không thể có thù hận. Ai lại có thể trừng mắt nhìn con trai mình vào tù mà bàng quan được chứ?”
“Lời của tôi cô nghe không hiểu à? Nó ngồi tù cũng được, bắn chết cũng được, không chút liên quan đến tôi. Sau này đừng đến tìm tôi, cô đi đi!”
Tay tôi nắm chặt lại. Trên thế giới này sao lại có người bố như vậy? Bố tôi tuy nghèo, nhưng luôn cố hết sức để chúng tôi sống tốt; Mộng Hàn tuy có bố, song ngay cả người xa lạ còn không bằng.
Nhưng tôi không thể bỏ cuộc.
“Cháu và Mộng Hàn là bạn học đại học, anh ấy học giỏi, chăm chỉ khắc khổ, lúc học đại học luôn làm thêm bên ngoài, cuộc sống giản dị. Cháu không biết tại sao bác lại hiểu lầm con trai mình sâu sắc như vậy, nhưng cháu có thể khẳng định mà nói rằng, Mộng Hàn là một đứa con trai đáng để bác tự hào. Anh ấy có thể có ngày hôm nay, hoàn toàn là do tự mình phấn đấu. Bây giờ gặp anh ấy phải khó khăn, trên thế giới này chỉ có bác có thể giúp anh ấy. Và đối với bác mà nói thì đây có lẽ không phải là một chuyện quá khó. Một mảnh đất mà công ty họ đấu thầu, bị kẻ khác tiết lộ giá nền, bây giờ mảnh đất này vẫn chưa quyết định cuối cùng thuộc về ai, chỉ cần với giá cạnh tranh tương đồng, bác có thể để công ty của Mộng Hàn có được quyền sử dụng của mảnh đất đó thì vấn đề của anh ấy có thể giải quyết rồi! Huống hồ bất luận về thực lực hay từ thiết kế, lấy được quyền sử dụng của mảnh đất này, công ty họ việc đáng làm thì phải làm. Bác chỉ cần chủ trì chính nghĩa. Cháu xin bác, hãy giúp anh ấy có được không?”
“Quả nhiên là gây chuyện phiền phức bên ngoài, để ta phải đi dọn đống đổ nát!” Cục trưởng Sở một chút cũng không che giấu vẻ căm ghét, “Cô có thể đi rồi!”
“Anh ấy là con trai bác, tại sao bác lại không chịu giúp chứ? Mà cũng không cần bác làm gì vi phạm pháp luật cả!”
“Có lần đầu rồi sẽ có lần thứ hai, hơn nữa, việc đâu có đơn giản như cô nói? Tôi không thể làm gì cho nó, cô đi đi!”
Tôi còn muốn nói một vài điều, nhưng ông ấy ghét đến mức tự đi ra khỏi văn phòng, cửa vẫn mở.
Tôi đứng ở cổng Cục Quản lý Tài nguyên đến hơn hai tiếng rồi, tôi nghĩ tôi không thể bỏ đi như vậy, tôi còn phải gặp lại Cục trưởng Sở một lần nữa.
Cuối cùng lúc sắp 6 giờ tối, tôi nhìn thấy Cục trưởng Sở đứng ở cổng tòa nhà đợi xe. Đợi lúc ông ấy lên xe, lúc xe đi qua đường cạnh tôi, tôi chạy tới, chặn xe lại.
Ông ấy lại nói gì đó với lái xe, xe rất nhanh dừng lại một bên, người đàn ông đó từ từ đi ra. Đi tới dưới cây liễu cao lớn cạnh cổng chính, ông ta dừng bước, nhìn tôi từ trên xuống nói: “Cô đúng là có một người mẹ chồng tốt, bản lĩnh trước đây của bà ấy cô đều học được rồi, hai người ngay cả độ dày mặt cũng giống nhau.”
Đúng là phục bố mẹ của Mộng Hàn, tôi sống 26 năm, người lạnh lùng vô tình nhất đúng là hai người này.
Tôi thả lỏng người, để khẩu khí càng giống khẩn cầu: “Bác nói cháu phải phải gì mới có thể giúp anh ấy chứ? Chỉ cần bác có thể nói ra điều kiện, cháu nhất định sẽ cố hết sức.”
Tôi kiên định ngẩng lên nhìn vào mắt ông ấy. Vì Mộng Hàn, tôi không quan tâm đến thể diện của mình trước bố anh ấy.
Người đàn ông này cười nhạt một tiếng: “Tôi và họ sớm đã ân đoạn nghĩa tuyệt rồi, tôi từng nói, dù cho họ có chết đói bên đường tôi cũng không thèm nhìn một cái, điều này cô hiểu chứ?”
Tôi nghĩ tôi muốn điên rồi…
Người đàn ông này đúng là máu lạnh, tôi thật sự hoài nghi ông ta sao lại có thể ngồi vào vị trí cao như vậy! Lời ông ta nói quá tuyệt tình rồi, vượt qua tất cả những lời mà tôi có thể tưởng tưởng. Phải hận bao nhiêu, trái tim lạnh lùng bao nhiêu mới có thể nói ra những lời như vậy được chứ?
Tôi sững sờ đứng như trời trồng, không biết nên tiếp tục nói gì. Chính vào lúc này, tôi cảm thấy sự khác lạ của vị Cục trưởng trước mặt, ánh mắt ông ta xuyên qua tôi, nhìn về phía đằng sau tôi.
Tôi ý thức quay đầu, lúc đó, hầu như là rơi lệ.
Mộng Hàn đứng ngay sau tôi, nhìn tôi vẻ mặt phức tạp.
“Mộng Hàn!” Tôi dang hai tay lao vào lòng anh ấy. Anh ấy lại đẩy tôi từ trong lòng anh ấy ra.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy, vẻ mặt lạnh lùng đến mức khiến người ta không dám nhìn, nhưng lại không có vẻ oán hận, dường như lời người đàn ông đó vừa nói ra như vậy, anh ấy một chút cũng không cảm thấy ngạt nhiên.
“Đến đây làm gì?” Anh ấy cúi đầu nhìn tôi, trong giọng nói đầy vẻ đau lòng và thương tiếc.
“Em chỉ muốn giúp anh…” Tôi biết trái tim anh ấy lúc này bị tổn thương thế nào, tuy vẻ mặt có vẻ vẫn kiên cường vậy.
“Nhớ lấy, sau này mãi mãi đừng tới đây, biết chưa?”
Tôi nghe lời gật đầu, trong lòng thấy áy náy đến đau lòng.
“Đi thôi!” Anh ấy kéo