Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342090

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2090 lượt.

n nại nói: “Không thể nào, anh sẽ cố gắng để chúng ta sống tốt!”
Uyển Uyển không nhìn ra vẻ kiềm chế tức giận của Uông Tường, vẫn tiếp tục lẩm bẩm: “Anh cố gắng, cố gắng thế nào? Những lời hàm hồ này của anh chỉ có thể lừa cái chị béo Hân Hân kia thôi.”
Câu nói này đụng chạm đến Uông Tường, không biết là tức giận hay sợ hãi, anh ấy cảm thấy giọng nói của mình đề nhẹ bẫng: “Em không thể không nhắc tới Hân Hân à, việc này liên quan gì đến cô ấy?”






Anh ấy nhắm mắt lại, đúng vậy, Hân Hân chưa từng oán thán, sống cùng anh ấy trong ngôi nhà trọ mấy năm liền, Hân Hân không lấy anh ấy ra để so sánh với người khác, Hân Hân chỉ thích nũng nịu trong lòng anh ấy, Hân Hân thích có con, Hân Hân biết anh ấy không có gì, nhưng cô ấy luôn cảm thấy anh ấy là thích hợp nhất với cô ấy, cô ấy cần anh ấy, cô ấy không thể rời xa anh ấy... Đáng ghét thật, anh ấy không nghĩ ra Hân hân có điểm gì không tốt cả, ban đầu sao lại chia tay chứ?
Anh ấy nghiến răng, giọng nói khàn đi: “Ngày mai đi kết hôn, rốt cục em có đi không?”
Uyển Uyển trợn trừng mắt, cô ấy sao lại không muốn đi? Nhưng cô ấy lại không nuốt trôi cơn tức này, có con rồi Uông Tường đã có thể không lo ngại gì sao, anh ấy quên là ban đầu anh ấy đã dỗ dành cô ấy thế nào sao, sẽ coi cô ấy như bảo bối trong tay? Chỉ cần còn sức lực là sẽ cùng cô ấy lên giường... Không biết bắt đầu từ lúc nào anh ấy đã không còn muốn đụng chạm cô ấy nữa.
“Tôi không đi, tôi không sinh con cho anh, ngày mai tôi sẽ đi viện xử lý. Hân Hân thì sao chứ, tôi cứ muốn nhắc đến cô ta, nhắc đến cô ta một nghìn lần, một vạn lần. Tôi mới là người không cần kết hôn với người đàn ông mà trong lòng vẫn nhớ tới người đàn bà khác, sinh con cho anh, anh có mà nằm mơ!” Hơn một năm nay, anh luôn mượn cớ đi công tác không về, anh từng tìm Hân Hân, mà không chỉ một lần, nếu Hân Hân chịu quay lại, liệu anh có cần cô ấy nữa không? Hân Hân dáng vẻ ngu xuẩn như vậy, sao lại so sánh tôi với cô ta?
“Rốt cục cô có cưới không?” Vẻ mặt trầm ngâm Uông Tường, năm đầu ngón tay đã nắm chặt lại. Uyển Uyển sững người, nhất thời không phản ứng kịp. Uông Tường đã không phải lần đầu nói chuyện với cô ấy bằng khẩu khí như vậy, nhưng bây giờ, cô ấy mang thai rồi, sao anh ấy vẫn dữ tợn với cô ấy vậy? Cô ấy cũng chẳng qua là muốn anh ấy dỗ dành cô ấy, rốt cục ở cùng với người đàn ông như vậy, mới nói hai câu giận dữ anh ấy đã không chịu nổi sao?
Ấn chuông cửa xong, một bác hơn 50 tuổi đi ra, Thôi Duy như bị cấm khẩu, có chút căng thẳng: “Bác ạ, cháu là Thôi Duy bạn của Hân Hân, Hân Hân có nhà không ạ?”
Bác Thẩm giật mình, nhìn người thanh niên này từ trên xuống dưới: “Cậu tìm Hân Hân?”
“Vâng, di động của cô ấy không liên lạc được, cháu tự đến đây.” Làm gì có chuyện không liên lạc được, mà là không nhận máy.
“Hân Hân một lát nữa mới tan làm, mau vào nhà!” Bác Thẩm sắp bị con gái làm tức chết, bao lần xem mặt, đều không ưng ý, hai ngày trước còn cao giọng không kết hôn, khiến bà ấy và chồng buồn rầu mấy đêm không ngủ được. Nhìn chàng trai trước mắt xách túi to túi nhỏ, dáng vẻ nhân tài, khí chất phi phàm, bác Thẩm trong lòng vừa kích động vừa thấp thỏm.
“Cháu là Thôi Duy, trong nhà còn ba mẹ và bà nội, hiện tại đều ở nước ngoài, bố mẹ cháu tháng sau sẽ về. Phòng cưới trong nước họ đã chuẩn bị cho cháu trước lúc đi định cư ở nước ngoài. Cháu yêu Hân Hân, nhưng Hân Hân có chút hiểu lầm cháu, cho nên lần này cháu đến nhờ bác trai và bác gái giúp.” Thôi Duy vốn rất chững chạc trong công việc, lúc này, mồ hôi trán cứ toát ra. Hân Hân luôn không hiểu anh ấy, anh ấy không có cách nào, chỉ có thể đến nhà tự giới thiệu.
Sự lo âu của bác gái lập tức được thay thế bằng sự xúc động, bà ấy càng nhìn Thôi Duy kỹ hơn, rồi nói một câu cổ xưa: Mẹ vợ nhìn chàng rể càng nhìn càng hài lòng.
Thôi Duy đối với các vấn đề của bác gái, biết tới đâu nói tới đó, nói mãi không hết, từ thu nhập của bản thân mỗi tháng đến sở thích đam mê, thậm chí chức vị của bố mẹ mình trước khi ra nước ngoài đều kể chi tiết một lượt.
Thấy bác gái cười càng ngày càng vui, anh ấy nghiến răng: “Bác gái à, cháu muốn tháng sau có thể nhân dịp bố mẹ cháu về nước, mời bác và bác trai đến, nếu Hân Hân không phản đối thì sẽ quyết định chuyện của chúng cháu!” Giải quyết tận gốc, hai bậc phụ huynh đồng ý rồi, thì sự việc tự nhiên sẽ thành công được một nửa. Nghĩ tới khuôn mặt bầu bĩnh bĩu môi của Hân Hân, anh ấy không nén nổi nhếch mép cười.
Vẫn là câu nói đó: Có lúc duyên phận chỉ trong một chốc lát, không sớm một bước, không muộn một bước, vừa vặn gặp may, có lẽ chính là một đời một kiếp.
Lúc Hân Hân về, thấy thức ăn bày đầy trên bàn, ngửi ngửi như con cún hỏi mẹ: “Mẹ, hôm nay là ngày gì vậy?”
“Hôm nay có khách!” Bác gái không lộ diện, trả lời từ trong bếp vọng ra, Thôi Duy đi từ bên trong ra, khiến Hân Hân giật nảy mình.
“Anh...” Nghĩ tới lời tỏ tình khó chịu trong điện thoại, tai Hân Hân bắt đầu nóng lên. Anh chàng Thôi Duy này sao lại rơi từ trên trời xuống nhà cô ấy