Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342084
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2084 lượt.
h muốn nói, anh là vì Cục trưởng Sở mới bị hại, bao gồm cả em trong đó?”
Trời ơi, cái người gọi là bố kia còn tuyên bố con trai có chết ở đầu đường cũng không thèm nhìn, chính ông ta không ngờ, tất cả phiền phức con trai ông ta gặp phải là vì ông ta. Tương lai nếu ông ta biết chân tướng sự việc liệu có áy náy không?
Ông ấy ý bảo tôi ngồi xuống, trong ánh mắt có chút kiêu ngạo.
Người có địa vị xã hội cao như ông ấy cảm thấy sớm muộn sẽ có một ngày tôi đến cầu xin ông ấy chăng?
Hay là rất nhiều người đều đã từng cầu xin ông ấy như vậy. Tôi đã từng tuyệt đối không thể hạ giọng cầu xin người khác, song bây giờ tôi cam tâm tình nguyện.
Chỉ là tôi không cầu danh, không cầu lợi, không cầu bất cứ điều gì tốt từ ông ấy, tôi chỉ cầu ông ấy có thể nghe tôi nói, có thể làm được điều đặt mình vào hoàn cảnh người khác.
“Cứ nói đi, chỉ cần tôi có thể làm, nhất định sẽ giúp cô, trước đây những điều tôi nói với cô, vẫn có hiệu lực, không cần khách sáo với tôi như vậy.” Lúc ông ấy nói ánh mắt lướt nhìn tôi, không chút lịch sự như hằng ngày, tôi biết, đây là ánh mắt của tất cả đàn ông nhìn phụ nữ.
Ông ấy dường như đang mong đợi điều gì.
Tôi chỉ coi như không thấy, hơi cười nói với ông ta: “Ông Vệ, ba ông là một người cực tốt đúng không?”
Bị tôi nói như vậy, ông ấy giật mình một chút, rồi gật đầu trả lời: “Đương nhiên!”
Tôi thở dài, bình tĩnh nhìn ông ấy: “Ông ấy để lại tài sản không lồ cho ông, cho ông hoàn cảnh lớn lên ưu việt nhất, khiến ông sinh ra đã là con trời vậy, giẫm đạp lên vai người khác mà phấn đấu, dù cho có giậm chân tại chỗ cũng cao hơn người khác. Trên thế giới này, người giống như bố ông ít vô cùng. Bố tôi, là một người nông dân thuần túy, mặt đối với đất, lưng đối với trời, kiếm ăn từ mặt đất, người như vậy có rất nhiều rất nhiều, có lẽ cả đời ông cũng không thể có cơ hội tiếp xúc họ. Ông ấy không cho tôi nổi bao nhiêu tiền, thậm chí ngay cả học phí học đại học cũng phải chạy Đông chạy Tây. Để tôi có thể học đại học, ông ấy làm việc quên mình, tuy không có tiền, nhưng ông ấy dành tất cả tình yêu cho tôi. Có người bố như vậy, tôi thật hạnh phúc. Còn Mộng Hàn ngay từ khi còn nhỏ bố anh ấy chưa từng cho anh ấy cái gì. Lúc anh ấy còn nhỏ, anh ấy đã mất đi sự chăm sóc và yêu thương của cha. Vì cuộc sống, chúng tôi từng chia tay ba năm, thậm chí anh ấy chưa từng nói với tôi ba anh ấy còn sống.”
“Tất cả thứ bây giờ Mộng Hàn đạt được đều là do sự nỗ lực của anh ấy mà có. Còn hiện tại vì chuyện hiềm khích giữa ông và Cục trưởng Sở mà hãm hại anh ấy, khiến anh ấy vì một lý do mơ hồ, lại mất đi tất cả, thậm chí cả danh sự, như vậy đối với anh ấy quả là quá mất công bằng rồi.”
“Cục trưởng Sở tôi đã gặp qua, ông ấy nói với tôi, dù cho mẹ con Mộng Hàn có chết ở bên đường, ông ấy cũng không thèm nhìn một cái, bất luận là bị bắn chết hay bị ngồi tù, đều không liên can đến ông ấy. Ông ấy không phải là nói đùa, mà ông ấy nói rất nghiêm túc. Người có bản lĩnh như ông, nếu cảm thấy tôi đang nói dối, thì có thể cử người đi điều tra. Tôi chỉ là muốn nói, Mộng Hàn vô tội, bố anh ấy xưa nay chưa từng cho anh ấy cái gì cả, anh ấy không đáng vì chuyện ân oán của ông và Cục trưởng Sở mà bị đối đãi vô tình như vậy.”
“Ông có thân phận có địa vị, là nhà doanh nghiệp nổi tiếng trong xa hội như ông, tôi cảm thấy sẽ luôn cùng gánh một vài trách nhiệm xã hội? Lẽ nào mỗi một người trẻ tuổi xuất thân vất vả, mỗi một người trẻ tuổi đến từ những gia đình tan vỡ, đều đáng ăn năn hối hận, không dễ dàng gì có ý chí phấn đấu kiên cường và lý tưởng vươn lên, cũng phải chịu sự đả kích vô tình sao? Giống như con cá chép chuẩn bị qua long môn, vừa ngoi lên mặt nước, đã bị người ta vô tình ném gạch cho nói rơi xuống đáy? Những điều này đúng là điều mà ông Vệ muốn thấy sao?” Tôi nói rất kích động, Vệ Tư Bình mặt đối mặt cũng đang dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn tôi.
“Tiểu Đồng Đồng, dáng vẻ cô giảng đạo lý rất giống con trai đang học tiểu học của tôi, cố chấp và tùy hứng! Lời nói tuy thực, song lại rất ấu trĩ đáng cười.”
Sớm biết kết quả như vậy, nhưng nói ra, tôi không hối hận, dù sao tôi cũng cố gắng hết rồi.
“Cô tưởng tượng tôi quá tốt rồi, tôi không phải là người cứu thế, trên thế giới này ít đi một người hướng lên, thêm mội người không có chí tiến thủ, đối với tôi mà nói, không có bất cứ quan hệ gì. Người tôi quan tâm rất có hạn, trong phạm vi của tôi, tôi sẽ cố gắng bảo vệ, còn những người bên ngoài, là sống hay chết đều không có liên hệ gì tới tôi. Thực ra cô muốn tôi giúp cô, cô có thể có cách hay hơn, nhưng không phải giống một học sinh tiểu học ngây thơ vậy, nói đạo lý gì với tôi ở đây chứ?”
Ông ấy đi tới, không chút dự báo gì dùng ngón tay vuốt nhẹ qua mặt tôi, khiến tôi sợ lùi lại, ngã ngồi xuống sofa.
Còn ông ấy đè người lên tôi, từ cao nhìn xuống, như nhìn xuống con mồi vậy.
Tư thế như vậy khiến tôi cảm thấy như bị sỉ nhục vô cùng, lòng tôi lạnh hoàn toàn rồi.
Trong mắt ông ta tôi thấy vẻ mặt mình, không chút tức giận, không chút coi thường, càng không có vẻ tự tin như vài lần trước gặp